“Nếu trong tim không có chốn dừng chân, vậy đi đâu cũng là lạc lối” (Phim “Mùa hè của Luca”).

“Nếu trong tim không có chốn dừng chân, vậy đi đâu cũng là lạc lối” (Phim “Mùa hè của Luca”).

D
Dieu Hoee
“Nếu trong tim không có chốn dừng chân, vậy đi đâu cũng là lạc lối” (Phim “Mùa hè của Luca”).

Thế gian này vô thường nhỉ, lũ trẻ chúng ta như cánh buồm trắng hăm hở đón gió nhưng rồi bị gió đời quật cho tơi tả. Người ta khao khát đi xa nhiều, thấy tủ thúng trong bốn bức tường bốn góc là điều tẻ nhạt, lắm lúc đó còn ở nỗi sợ. Cũng phải thôi, ai mà chẳng sợ tẻ nhạt. Chúng ta đã lớn lên từ quá nhiều sự nỗ lực, từ gia đình, từ người thân, từ thế giới và cả từ chính chúng ta. Sự nỗ lực đó khiến cho chúng ta không dám khiến mình trở nên tẻ nhạt. Sự tẻ nhạt đồng nghĩa với đơn điệu, mà khi đã đơn điệu thì làm sao có thể sống Huy Hoàng được nữa. Bởi vậy mà người ta phải đi thật xa, đi đến nơi mà chưa có ai từng đặt chân đến. Đó là khi người ta chinh phục cảm giác được làm chủ cuộc sống của mình, được thấy mình trong vỏ bọc thành công hào nhoáng. Đứng trên đỉnh núi để ngắm nhìn thế giới quả nhiên là một cảm giác rất tuyệt.

Nhưng ngay cả những người đi xa nhất cũng sợ mình lạc lối. Người ta sợ chẳng tìm thấy mình đâu sợ thế gian ồn ào. Đi rồi thì cũng tốt thật đấy, nhưng biết đâu cái thế giới ngoài kia lại khiến cho người ta thay đổi hoàn toàn có những tâm tính mà người ta đã có. Người ta sợ rằng sau khi đã đi rồi thì người ta chẳng còn khao khát ở nhà nữa. Và đến khi mà người ta chẳng thể đi được nữa, cuộc sống sẽ chẳng còn gì đáng sống. Người thợ bán pha lê trong câu chuyện “Nhà giả kim” của Paulo Coelho từng chẳng dám viếng thăm thánh địa Mekka vì ông sợ khi đã hoàn thành bổn phận của một người hồi giáo, khi mà thánh địa Mekka không còn đủ sức để cho ông một hi vọng, ông sẽ chẳng còn lý do gì để sống nữa. Chúng ta ngày hôm nay có phải thì cũng đều giống như người thợ ấy, không dám ước mơ, không dám hy vọng bởi vì chỉ sợ chẳng còn gì thúc đẩy mình sống thật đáng sống nữa.

Nhưng những người đi xa cũng hiểu được rằng, muốn đi xa thì phải có một chỗ dừng chân. Chỗ dừng chân càng vững chắc thì bước đi càng vững vàng. Chỗ dừng chân vững chắc thì càng khát khao được về nhà. Nếu không có chỗ dừng chân thì bước đi đến đâu cũng đều là lạc lối, đều thấy mình bơ vơ và trơ trọi. Khi đó, ta sẽ thấy bực mình vì những người có chốn dừng chân lắm. Ta sẽ ghen tị và đố kị với họ chỉ vì ta không có một chốn để trở về. Và nếu như chúng dừng chân không vững chắc thì người ta sẽ muốn tìm một chốn dừng chân khác vững chắc hơn. Khi đó chồng chất trong nỗi đau là sự hiểu lầm, là nỗi bất lực thì không có một nơi để chia sẻ, thấu hiểu và trở về.

Muốn đi xa trên cuộc đời này thì thật sự cho mình một ước mơ. Trái tim loài người nói với họ rất nhiều về ước mơ nhưng chẳng có ai nghe thấy. Họ sợ mình không đạt được, sợ mình không xứng đáng để đạt được, hoặc sợ mình sẽ chẳng còn hi vọng gì để sống khi đã đạt được ước mơ. Và trái tim chỉ còn nói điều đó với những đứa trẻ, nói mãi cho đến khi chúng dần trở thành những người lớn.

Và nếu như không có ô, thì trong mưa càng phải cố gắng mà chạy. Đi qua cơn mưa này, đợi đến một ngày nắng hạ khác. Chúc cho tất cả những ai đang trên hành trình tìm kiếm con đường riêng của mình đều sẽ có một chốn để trở về.
 
7
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.