Nương tựa vào chính mình

Nương tựa vào chính mình

D
Dieu Hoee
nương tựa chính mình

là tự do vĩnh cửu

tự thắp đuốc mình soi lối

bước chân mình đặt đúng chỗ, hãy đi

(Nguyễn Thánh Ngã, trích “Trước Hy Mã Lạp sơn”)

Trên chuyến tàu cuộc đời, chúng ta là những hành khách vô tình mà bước lên chuyến tàu ấy. Giữa đám đông xa lạ đơn sắc, chúng ta phải học cách để dựa vào chính mình. Đúng như Nguyễn Thánh Ngã viết, “nương tựa chính mình là tự do vĩnh cửu”. Ở đó, ta bỏ ngoài tai những định kiến, những đè nén, những miệt thị bắt chúng ta phải sống trong những bổn phận để được là chính mình, tự tại, rực rỡ và tự do. Đó là lúc tôi suy nghĩ về việc nương tựa vào chính mình trên hành trình sống của mỗi người.

Nương tựa vào chính mình có nghĩa là tự lập, tự chủ, tin tưởng vào khả năng của bản thân mà không cần phụ thuộc vào sự giúp đỡ của người khác. Nương tựa vào chính mình có nghĩa là ta dựa vào mình khi thấy chênh vênh, ta dùng sức mình để vượt qua khỏi những thách thức, ta lấy khả năng của bản thân để đem lại những đóng góp tích cực cho xã hội. Điều này là một hành trang cần thiết trên hành trình sống của mỗi người. Sự tự lập không đơn thuần là một kỹ năng sinh tồn, nó là biểu hiện của một tư thế sống đàng hoàng, chủ động. Bản chất của việc nương tựa vào chính mình bắt đầu từ một niềm tin vào nội lực, vào những giá trị nội tại mà bản thân đã tích lũy qua năm tháng. Đó là lúc con người tự hóa thân thành một điểm tựa kiên cố nhất cho chính mình, tự đối thoại, tự xoa dịu những vết thương và tự tìm kiếm lối thoát mà không cần mòn mỏi ngóng trông một bàn tay cứu vớt từ bên ngoài. Hơn thế nữa, một cá nhân biết tự chủ mới là một thực thể có giá trị đối với cộng đồng. Sức mạnh đóng góp cho xã hội phải được kết tinh từ những cá nhân độc lập, những người có thể tự tạo ra giá trị cho mình và từ đó lan tỏa, sẻ chia và làm giàu đẹp thêm cho cuộc đời chung.

Việc nương tựa vào chính mình ngày càng cần thiết hơn khi nó được đặt trong xã hội hôm nay. Xã hội hôm nay là một cuộc chiến sinh tồn nơi chúng ta phải đấu tranh để giành lấy quyền được sống và quyền được khẳng định bản thân mình. Do đó, nương tựa vào mình là điều cần thiết để ta xây dựng sự bản lĩnh cá nhân. Con người là một động vật xã hội có xu hướng thích bị dẫn dắt. Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, họ cần có khả năng nương tựa vào chính mình để không bị dẫn dắt bởi người khác, đôi khi là máy móc ứng dụng AI. Cuộc cạnh tranh để khẳng định bản sắc cá nhân, để không bị hòa tan vào đám đông đồng hóa đã đẩy con người vào một trạng thái phải luôn nỗ lực tự thân không ngừng nghỉ. Xu hướng tâm lý đám đông, khát khao được thuộc về một hội nhóm nào đó thường khiến con người dễ dàng giao phó quyền quyết định cuộc đời mình cho các thế lực bên ngoài dẫn dắt. Trong một thế giới bị bủa vây bởi các thuật toán thao túng hành vi, các ứng dụng trí tuệ nhân tạo AI có khả năng thấu hiểu và định hướng thói quen của người dùng còn hơn chính họ hiểu bản thân họ. Nương tựa vào chính mình trong xã hội hiện đại chính là việc giữ cho cái tôi của mình luôn tỉnh táo, không bị thao túng bởi thông tin rác, và không bao giờ để máy móc hay bất kỳ một cá nhân nào khác độc quyền định đoạt số phận của mình.

Việc nương tựa vào chính mình còn cần thiết bởi nó giúp cho cộng đồng của chúng ta trở thành một cộng đồng độc lập, phát triển tự thân, biết dùng sức mình để làm mạnh, làm giàu cho đất nước. Khi tinh thần nương tựa vào chính mình trở thành một triết lý sống, lan tỏa đến từng con người, từng gia đình, nó sẽ tạo nên một lực lượng lao động tự chủ, sáng tạo và đầy nhiệt huyết. Một cộng đồng phát triển tự thân là một cộng đồng biết tự tìm kiếm giải pháp cho các vấn đề của mình thay vì trông chờ vào các nguồn viện trợ hay các yếu tố may rủi từ bên ngoài. Sức mạnh nội sinh ấy chính là cái gốc vững chắc nhất để một dân tộc tự tin hội nhập quốc tế mà không sợ bị đồng hóa, tự chủ về kinh tế, độc lập về tư tưởng và vững vàng về chính trị. Làm giàu cho đất nước bằng chính trí tuệ, mồ hôi và tài nguyên của bản thân dân tộc mình mới là sự phát triển bền vững và thịnh vượng lâu dài nhất.

Để nương tựa vào mình, chúng ta cần học cách tôn trọng và phát huy những tiềm năng của bản thân, không sử dụng sự giúp đỡ khi chưa cần thiết. Bước đầu tiên và quan trọng nhất là phải có một cái nhìn thấu suốt vào thế giới nội tâm để nhận diện, tôn trọng và đánh thức những năng lực còn đang ngủ yên bên trong. Mỗi người là một kho báu tiềm ẩn với những thế mạnh riêng biệt, nhưng kho báu ấy sẽ mãi mãi bị chôn vùi nếu chúng ta luôn chọn giải pháp an toàn là đi nhờ vả, dựa dẫm vào người khác ngay khi vừa gặp chút khó khăn nhỏ. Việc từ chối sự giúp đỡ dễ dàng khi bản thân chưa nỗ lực hết sức không phải là sự kiêu ngạo, mà là một sự tự trọng cần thiết, là sự mạnh mẽ để nói lời chối từ trước sức cám dỗ. Đó là cách chúng ta ép buộc các giới hạn của bản thân phải mở rộng ra, bắt mình đi qua những thử thách để phát triển mình.

Tuy nhiên, nương tựa vào chính mình sẽ trở thành việc rất khó khăn nếu chúng ta không có một hệ thống tâm lý vững chắc, đủ để bảo vệ chúng ta trước những thử thách của cuộc đời. Sự cô độc đôi khi là cái giá phải trả cho một lối sống độc lập, và đây chính là rào cản tâm lý lớn nhất thử thách lòng kiên trì của con người. Nếu không xây dựng được một hệ thống tâm lý kiên cố, những áp lực từ sự cô đơn, những hoài nghi từ dư luận xã hội và nỗi sợ hãi thất bại sẽ dễ dàng đánh gục chúng ta. Hệ thống tâm lý vững chắc ấy được hình thành từ sự điềm tĩnh trước nghịch cảnh, khả năng tự chữa lành sau những tổn thương và một tư duy tích cực, kiên định. Nó hoạt động như một lớp màng lọc bảo vệ, ngăn chặn những năng lượng tiêu cực từ bên ngoài xâm nhập vào thế giới nội tâm, đồng thời giữ cho ngọn đuốc lý trí luôn được thắp sáng ngay cả trong những đêm tối nhất của cuộc đời.

Hành trình đi tìm tự do vĩnh cửu bằng con người tự thân luôn đòi hỏi một sự thức tỉnh triệt để. Chỉ có ngọn lửa được thắp lên từ chính niềm tin, sự kiên định và tri thức của bản thân mới là thứ ánh sáng vĩnh cửu, soi rõ từng góc tối của cuộc đời, giúp ta nhìn nhận thế giới một cách trung thực và khách quan nhất.
 
9
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.