Tản mạn giữa chốn phồn hoa.

Tản mạn giữa chốn phồn hoa.

D
Dieu Hoee
Nếu ta lạc nhau giữa chốn phồn hoa.. Nơi đô thị này, khi người người đi cùng một con đường, ướt chung một cơn mưa, người ta vẫn dễ lạc mất nhau nếu tình yêu là một đóa hoa lửa. Ôi miên mộng, hãy cho tôi say mãi dưới bầu trời này, dưới những thước phim chiếu lại này để năm tháng không bao giờ ngừng lại, soi sáng tình yêu của tôi và người ấy.

Có những thành phố đông đến mức ta tưởng rằng chỉ cần mải mê một phút cũng có thể lạc nhau. Dòng người cuồn cuộn trôi qua từng ngã tư, từng chuyến xe buýt, từng quán cà phê sáng sớm. Người ta chen nhau trong những con đường sáng đèn, đi vội qua nhau như những cơn gió. Nhưng giữa tất cả sự gần gũi ấy, con người vẫn có thể đánh mất nhau một cách lặng lẽ. Không phải vì khoảng cách quá xa, mà vì lòng người bỗng dưng rẽ sang một lối khác.

Tôi từng nghĩ rằng chỉ cần hai người cùng đi trên một con đường là sẽ không bao giờ lạc nhau. Chỉ cần mỗi chiều tan làm vẫn còn thấy bóng nhau dưới hàng cây, vẫn còn nghe tiếng gọi quen thuộc vang lên giữa phố đông, thì mọi thứ sẽ mãi như thế. Nhưng thành phố này không giống một con đường thẳng. Nó có quá nhiều ngã rẽ. Và đôi khi, chỉ một khoảnh khắc quay lưng, ta đã không còn nhìn thấy nhau nữa.

Những ngày mưa ở đô thị luôn mang một vẻ buồn rất lạ. Mưa rơi xuống mái hiên, rơi lên những tấm biển quảng cáo sáng rực, rơi lên vai những người đang vội vã trở về nhà. Tôi đã từng đứng dưới một mái hiên hẹp, nhìn dòng người chạy qua cơn mưa, và bất giác nhớ đến một người. Một người đã cùng hẹn ước về tương lai. Cũng có lần chúng ta cùng đi dưới một cơn mưa như thế. Không ô, không vội, chỉ bước chậm giữa con phố ướt ánh đèn. Khi ấy tôi đã nghĩ rằng cơn mưa ấy sẽ còn ở lại rất lâu trong ký ức của chúng ta. Nhưng ký ức đôi khi giống như những thước phim cũ. Nó vẫn chạy, vẫn hiện lên rõ ràng, nhưng người trong phim thì không còn đứng cạnh ta nữa. Có lẽ tình yêu trong những năm tháng ấy giống như một đóa hoa lửa – đẹp mà dễ tàn phai. Nó bùng lên rực rỡ, nóng bỏng và đầy mê hoặc. Người ta sẵn sàng chạy qua cả thành phố chỉ để gặp nhau một lần, sẵn sàng thức suốt đêm chỉ để nghe câu thương. Rồi cũng từ thương mà xa nhau.

Nhưng tôi không muốn gọi đó là sự tàn lụi. Bởi con người vốn quá cố chấp trong tình yêu.

Đôi khi tôi tự hỏi, liệu trong hàng triệu con người đang sống ở nơi này, có ai cũng đang mang trong lòng một câu chuyện giống như tôi không. Có ai từng đi ngang qua con phố cũ và chợt nhớ đến một bàn tay đã từng nắm lấy mình… Có ai từng nhìn thấy cơn mưa đầu mùa và nhớ đến một buổi chiều rất xa…?

Thành phố không giữ ký ức cho riêng ai. Những quán cà phê vẫn mở cửa, những con đường vẫn đông người qua lại, những bản nhạc vẫn vang lên trong đêm. Chỉ có lòng người là lặng lẽ thay đổi. Người cũ dần trở thành một cái tên không còn được gọi, một gương mặt chỉ còn xuất hiện trong những giấc mơ muộn. Nếu mọi thứ đều ở lại, nếu mọi người đều không rời đi, thì ký ức sẽ không bao giờ trở nên lấp lánh như thế. Ta sẽ không bao giờ ngồi giữa một đêm yên tĩnh và bất chợt mỉm cười khi nhớ lại một ánh mắt. Ta sẽ không bao giờ hiểu được rằng chỉ một cái nắm tay trong cơn mưa cũng có thể theo ta suốt cả cuộc đời. Tôi vẫn thích tưởng tượng rằng đâu đó trong thành phố này, người ấy vẫn đang sống những ngày bình yên của riêng mình. Có thể người ấy đi qua những con đường mới, gặp những con người mới, và mang theo một cuộc đời hoàn toàn khác. Nhưng trong một khoảnh khắc nào đó, khi cơn mưa bất chợt rơi xuống, khi ánh đèn đường bỗng trở nên dịu dàng hơn thường lệ, biết đâu người ấy cũng sẽ nhớ đến một buổi tối rất cũ, khi hai chúng tôi cùng đi qua thành phố này.
 
7
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.