Những vấn đề khẩn cấp trong cuộc sống của chúng ta thì liên tục xảy ra. Điều này đòi hỏi chúng ta cần phải có hành động cấp thiết để xử lý những vấn đề khẩn cấp xảy ra trong cuộc sống. Điều này hiển nhiên là một việc không hề dễ dàng, nó không chỉ đòi hỏi sự đồng lòng của một cá nhân hay một nhóm người, mà nó đòi hỏi sự đóng góp của cả cộng đồng và xã hội. Những tổ chức lớn mang tầm quốc tế cũng cần phải có sự đóng góp và hỗ trợ đối với những nước có hoàn cảnh khó khăn hơn trong việc xử lý những vấn đề khẩn cấp xảy ra trong cuộc sống của chúng ta. Những vấn đề khẩn cấp này, diễn ra theo rất nhiều chiều hướng khác nhau, có thể kể đến như là chiến tranh, bệnh dịch, bất an nguồn nước hoặc nghèo đói. Đây có thể không phải là những vấn đề mới nhưng là những vấn đề khẩn cấp mà chúng ta đang phải đối diện ngày hôm nay, để có thể nâng cao chất lượng đời sống cho người dân ở khắp mọi nơi trên thế giới. Điều quan trọng ngay lúc này là làm thế nào để chúng ta có thể hành động khẩn cấp theo kịp với sự xuất hiện của những vấn đề đó, để đảm bảo rằng không ai bị bỏ lại phía sau và tất cả chúng ta đều có được cuộc sống đầy đủ, ấm no.
Tôi từng đọc một bài báo của tổ chức Unesco nói về phản ứng của họ khi đối diện trước những vấn đề nguy cấp của toàn cầu, đó là hỗ trợ phục hồi và thích ứng. Tôi hoàn toàn nghĩ rằng đây là một cách xử lý hợp lý trong bối cảnh toàn cầu như ngày nay, những vấn đề liên tục xảy ra và đòi hỏi chúng ta cần phải có khả năng thích ứng với nó, bởi nó là điều không phải dễ dàng để chối bỏ. Những vấn đề đó đang xảy ra với chúng ta hôm nay, và xảy ra với những người trong cộng đồng của chúng ta hôm nay. Đó là lý do chúng ta cần học cách đối diện. Cần phải giữ được tinh thần không từ bỏ để có thể phục hồi và tái thiết lại mạng lưới cộng đồng trong những hoàn cảnh giai cấp đó.
Unesco tin rằng, giáo dục văn hóa, giao tiếp và khoa học có sức mạnh chuyển đổi để xây dựng hòa bình và hòa giải lâu dài. Đây là một niềm tin mà chúng ta cần phải xây dựng trong cuộc sống hôm nay. Bởi lẽ đúng là như thế. Giáo dục, văn hóa, giao tiếp và khoa học chính là những vũ khí mà con người có được để có thể đối diện những vấn đề của cuộc sống và nâng cao chất lượng sống của những con người ở những vùng ngoại biên hoá. Nếu chúng ta không có được những vũ khí này thì cuộc sống sẽ trở nên nghèo đói hơn, bất hạnh hơn, chất lượng cuộc sống bị giảm đi và đương nhiên là con người sẽ phải sống trong những điều kiện tồi tàn hơn.
Tuy nhiên, khủng hoảng ra đời để bị xử lý. Chúng ta sinh ra để xử lý những khủng hoảng đó. Trước hết chúng ta cần phải giữ thái độ bình tĩnh trước những vấn đề xảy ra trong xã hội này. Tiếp theo đó, chúng ta cần tìm ra những hướng đi đổi mới không chỉ để giải quyết vấn đề theo một hướng đã có, mà phải tìm ra một phương thức sáng tạo để đi một con đường vòng hướng đến một kết quả tốt đẹp hơn so những người dân dù ở bất cứ phạm vi lãnh thổ nào.
Những vấn đề khẩn cấp trong cuộc sống của chúng ta thì liên tục xảy ra. Điều này đòi hỏi chúng ta cần phải có hành động cấp thiết để xử lý những vấn đề khẩn cấp xảy ra trong cuộc sống. Điều này hiển nhiên là một việc không hề dễ dàng, nó không chỉ đòi hỏi sự đồng lòng của một cá nhân hay một nhóm người, mà nó đòi hỏi sự đóng góp của cả cộng đồng và xã hội. Những tổ chức lớn mang tầm quốc tế cũng cần phải có sự đóng góp và hỗ trợ đối với những nước có hoàn cảnh khó khăn hơn trong việc xử lý những vấn đề khẩn cấp xảy ra trong cuộc sống của chúng ta. Những vấn đề khẩn cấp này, diễn ra theo rất nhiều chiều hướng khác nhau, có thể kể đến như là chiến tranh, bệnh dịch, bất an nguồn nước hoặc nghèo đói. Đây có thể không phải là những vấn đề mới nhưng là những vấn đề khẩn cấp mà chúng ta đang phải đối diện ngày hôm nay, để có thể nâng cao chất lượng đời sống cho người dân ở khắp mọi nơi trên thế giới. Điều quan trọng ngay lúc này là làm thế nào để chúng ta có thể hành động khẩn cấp theo kịp với sự xuất hiện của những vấn đề đó, để đảm bảo rằng không ai bị bỏ lại phía sau và tất cả chúng ta đều có được cuộc sống đầy đủ, ấm no.
Tôi từng đọc một bài báo của tổ chức Unesco nói về phản ứng của họ khi đối diện trước những vấn đề nguy cấp của toàn cầu, đó là hỗ trợ phục hồi và thích ứng. Tôi hoàn toàn nghĩ rằng đây là một cách xử lý hợp lý trong bối cảnh toàn cầu như ngày nay, những vấn đề liên tục xảy ra và đòi hỏi chúng ta cần phải có khả năng thích ứng với nó, bởi nó là điều không phải dễ dàng để chối bỏ. Những vấn đề đó đang xảy ra với chúng ta hôm nay, và xảy ra với những người trong cộng đồng của chúng ta hôm nay. Đó là lý do chúng ta cần học cách đối diện. Cần phải giữ được tinh thần không từ bỏ để có thể phục hồi và tái thiết lại mạng lưới cộng đồng trong những hoàn cảnh giai cấp đó.
Unesco tin rằng, giáo dục văn hóa, giao tiếp và khoa học có sức mạnh chuyển đổi để xây dựng hòa bình và hòa giải lâu dài. Đây là một niềm tin mà chúng ta cần phải xây dựng trong cuộc sống hôm nay. Bởi lẽ đúng là như thế. Giáo dục, văn hóa, giao tiếp và khoa học chính là những vũ khí mà con người có được để có thể đối diện những vấn đề của cuộc sống và nâng cao chất lượng sống của những con người ở những vùng ngoại biên hoá. Nếu chúng ta không có được những vũ khí này thì cuộc sống sẽ trở nên nghèo đói hơn, bất hạnh hơn, chất lượng cuộc sống bị giảm đi và đương nhiên là con người sẽ phải sống trong những điều kiện tồi tàn hơn.
Tuy nhiên, khủng hoảng ra đời để bị xử lý. Chúng ta sinh ra để xử lý những khủng hoảng đó. Trước hết chúng ta cần phải giữ thái độ bình tĩnh trước những vấn đề xảy ra trong xã hội này. Tiếp theo đó, chúng ta cần tìm ra những hướng đi đổi mới không chỉ để giải quyết vấn đề theo một hướng đã có, mà phải tìm ra một phương thức sáng tạo để đi một con đường vòng hướng đến một kết quả tốt đẹp hơn so những người dân dù ở bất cứ phạm vi lãnh thổ nào. Trong cuộc chiến chống lại những khủng hoảng chúng ta không được phân định là người của riêng một quốc gia nào, mà chúng ta được phân định là những đứa con của thế giới.
Tôi từng đọc một bài báo của tổ chức Unesco nói về phản ứng của họ khi đối diện trước những vấn đề nguy cấp của toàn cầu, đó là hỗ trợ phục hồi và thích ứng. Tôi hoàn toàn nghĩ rằng đây là một cách xử lý hợp lý trong bối cảnh toàn cầu như ngày nay, những vấn đề liên tục xảy ra và đòi hỏi chúng ta cần phải có khả năng thích ứng với nó, bởi nó là điều không phải dễ dàng để chối bỏ. Những vấn đề đó đang xảy ra với chúng ta hôm nay, và xảy ra với những người trong cộng đồng của chúng ta hôm nay. Đó là lý do chúng ta cần học cách đối diện. Cần phải giữ được tinh thần không từ bỏ để có thể phục hồi và tái thiết lại mạng lưới cộng đồng trong những hoàn cảnh giai cấp đó.
Unesco tin rằng, giáo dục văn hóa, giao tiếp và khoa học có sức mạnh chuyển đổi để xây dựng hòa bình và hòa giải lâu dài. Đây là một niềm tin mà chúng ta cần phải xây dựng trong cuộc sống hôm nay. Bởi lẽ đúng là như thế. Giáo dục, văn hóa, giao tiếp và khoa học chính là những vũ khí mà con người có được để có thể đối diện những vấn đề của cuộc sống và nâng cao chất lượng sống của những con người ở những vùng ngoại biên hoá. Nếu chúng ta không có được những vũ khí này thì cuộc sống sẽ trở nên nghèo đói hơn, bất hạnh hơn, chất lượng cuộc sống bị giảm đi và đương nhiên là con người sẽ phải sống trong những điều kiện tồi tàn hơn.
Tuy nhiên, khủng hoảng ra đời để bị xử lý. Chúng ta sinh ra để xử lý những khủng hoảng đó. Trước hết chúng ta cần phải giữ thái độ bình tĩnh trước những vấn đề xảy ra trong xã hội này. Tiếp theo đó, chúng ta cần tìm ra những hướng đi đổi mới không chỉ để giải quyết vấn đề theo một hướng đã có, mà phải tìm ra một phương thức sáng tạo để đi một con đường vòng hướng đến một kết quả tốt đẹp hơn so những người dân dù ở bất cứ phạm vi lãnh thổ nào.
Những vấn đề khẩn cấp trong cuộc sống của chúng ta thì liên tục xảy ra. Điều này đòi hỏi chúng ta cần phải có hành động cấp thiết để xử lý những vấn đề khẩn cấp xảy ra trong cuộc sống. Điều này hiển nhiên là một việc không hề dễ dàng, nó không chỉ đòi hỏi sự đồng lòng của một cá nhân hay một nhóm người, mà nó đòi hỏi sự đóng góp của cả cộng đồng và xã hội. Những tổ chức lớn mang tầm quốc tế cũng cần phải có sự đóng góp và hỗ trợ đối với những nước có hoàn cảnh khó khăn hơn trong việc xử lý những vấn đề khẩn cấp xảy ra trong cuộc sống của chúng ta. Những vấn đề khẩn cấp này, diễn ra theo rất nhiều chiều hướng khác nhau, có thể kể đến như là chiến tranh, bệnh dịch, bất an nguồn nước hoặc nghèo đói. Đây có thể không phải là những vấn đề mới nhưng là những vấn đề khẩn cấp mà chúng ta đang phải đối diện ngày hôm nay, để có thể nâng cao chất lượng đời sống cho người dân ở khắp mọi nơi trên thế giới. Điều quan trọng ngay lúc này là làm thế nào để chúng ta có thể hành động khẩn cấp theo kịp với sự xuất hiện của những vấn đề đó, để đảm bảo rằng không ai bị bỏ lại phía sau và tất cả chúng ta đều có được cuộc sống đầy đủ, ấm no.
Tôi từng đọc một bài báo của tổ chức Unesco nói về phản ứng của họ khi đối diện trước những vấn đề nguy cấp của toàn cầu, đó là hỗ trợ phục hồi và thích ứng. Tôi hoàn toàn nghĩ rằng đây là một cách xử lý hợp lý trong bối cảnh toàn cầu như ngày nay, những vấn đề liên tục xảy ra và đòi hỏi chúng ta cần phải có khả năng thích ứng với nó, bởi nó là điều không phải dễ dàng để chối bỏ. Những vấn đề đó đang xảy ra với chúng ta hôm nay, và xảy ra với những người trong cộng đồng của chúng ta hôm nay. Đó là lý do chúng ta cần học cách đối diện. Cần phải giữ được tinh thần không từ bỏ để có thể phục hồi và tái thiết lại mạng lưới cộng đồng trong những hoàn cảnh giai cấp đó.
Unesco tin rằng, giáo dục văn hóa, giao tiếp và khoa học có sức mạnh chuyển đổi để xây dựng hòa bình và hòa giải lâu dài. Đây là một niềm tin mà chúng ta cần phải xây dựng trong cuộc sống hôm nay. Bởi lẽ đúng là như thế. Giáo dục, văn hóa, giao tiếp và khoa học chính là những vũ khí mà con người có được để có thể đối diện những vấn đề của cuộc sống và nâng cao chất lượng sống của những con người ở những vùng ngoại biên hoá. Nếu chúng ta không có được những vũ khí này thì cuộc sống sẽ trở nên nghèo đói hơn, bất hạnh hơn, chất lượng cuộc sống bị giảm đi và đương nhiên là con người sẽ phải sống trong những điều kiện tồi tàn hơn.
Tuy nhiên, khủng hoảng ra đời để bị xử lý. Chúng ta sinh ra để xử lý những khủng hoảng đó. Trước hết chúng ta cần phải giữ thái độ bình tĩnh trước những vấn đề xảy ra trong xã hội này. Tiếp theo đó, chúng ta cần tìm ra những hướng đi đổi mới không chỉ để giải quyết vấn đề theo một hướng đã có, mà phải tìm ra một phương thức sáng tạo để đi một con đường vòng hướng đến một kết quả tốt đẹp hơn so những người dân dù ở bất cứ phạm vi lãnh thổ nào. Trong cuộc chiến chống lại những khủng hoảng chúng ta không được phân định là người của riêng một quốc gia nào, mà chúng ta được phân định là những đứa con của thế giới.