“Tụi nhỏ không biết, thật sự của tết là bữa 30 này..."

“Tụi nhỏ không biết, thật sự của tết là bữa 30 này..."

D
Dieu Hoee
“Tụi nhỏ không biết, thật sự của tết là bữa 30 này. Khi tụi nhỏ mặc bộ đồ mới đi khoe dài dài xóm, khi ba và anh tắm táp xong ra hàng ba ngẩn ngơ ngắm hoa sao nhái đốt lửa vàng run rẩy trước sân, khi má nhốt than trong những bếp lửa tàn, khi chị đứng chải tóc trước gương, thì Tết đã chớm hết, mùng 1, mùng 2 là Tết phai, mùng 3 mùng 4 Tết tàn.

Tụi nhỏ không biết, mãi về sau, khi lớn lên, trong ký ức Tết ấu thơ, những ngày mùng rất nhạt, đơn điệu, chỉ chơi và chơi. Nhưng bữa 30 luôn sống động, lung linh trong mồ hôi, những nụ cười, những khoan khoái, ngọt ngào…”.

(Nguyễn Ngọc Tư)


Pháo nổ lung linh trên nền trời tối sẫm của ngày cuối năm, âm thanh nô nức của người người nhà nhà chuẩn bị đón một năm mới qua tấp nập trên phố. Trong kim miên man của thời khắc giao thời, người ta chợt thấy lòng mình như se lại, chỉ muốn ôm choàng lấy một ai đó. Tết bởi vậy mà đoàn viên, thân thuộc, ai ở nơi xa cũng nhớ. Nhưng Tết chỉ đẹp vào mỗi đêm 30 này, thôi đêm 30 Tết cũng nhạt dần. Người ta sợ những ngày mùng, bởi sau cái đêm giao thừa thời gian trôi rất nhanh. Mùng 1, mùng 2 rồi mùng 3, Tết cứ thế chầm chậm tàm rồi phai, rồi cuối cùng là kết thúc, chỉ để lại trong lòng những đứa con xa nhà nhà nỗi nhớ nhung và tiếc nuối khôn xiết. Dẫu biết năm nào chẳng có tết, năm nào mà chẳng được về thăm gia đình, nhưng mỗi năm mỗi Tết, thấy ngày về nhà lại xa hơn, thấy bố mẹ mình lại già đi một chút.Tết đẹp nhất, rực rỡ nhất và cũng đau đáu nhất chính là vào cái đêm 30 giao thời này.

Ngày còn bé, người ta mong chờ những chuyến đi, mường tượng mình trong lớp vỏ thành công hào nhoáng. Nhưng càng lớn lên, người ta lại chỉ nhớ cảm giác được về nhà, về bên mẹ bên ba. Về lại cái căn nhà mà người ta đã ở suốt một thời thơ ấu. Vẫn là căn nhà ấy thôi, vẫn là cái nơi mà ta đã lớn lên từ cái thuở còn bé, nhưng nhà trong những ngày tết lại trở thành một miền ký ức đẹp đẽ và khó phai. a sợ những ngày mùng vì đó là lúc sự ly biệt bắt đầu đếm ngược, là lúc chiếc vali lại được xếp đầy những nỗi lo toan của cơm áo gạo tiền.

Càng lớn, gánh nặng trên vai người trưởng thành ngày càng nhiều. Và ta bàng hoàng nhận ra những người xung quanh ta lại già đi một chút. Hôm nay về nhà, thấy tóc mẹ lấm tấm bạc mà lòng đau đớn. Con chẳng biết tóc mẹ đã bạc như thế từ bao giờ. Con cứ mải bôn ba nơi xa, cứ mong kiếm được thật nhiều tiền để chờ ngày nuôi mẹ. Nhưng con đâu biết rằng trong những ngày còn vô tâm nhất, mẹ lại đang từng chút một già đi. Nhưng dưới ánh sáng lung linh cra màn pháo hoa giao thừa, bố mẹ vẫn hiện lên với dáng hình của tuổi thơ con năm xưa, dáng hình đã nuôi con khôn lớn và bước tới những chân trời xa hơn mà bố mẹ chưa từng bước tới.


Tết sẽ tàn, pháo hoa sẽ tắt, và rồi những ngày tết bận rộn cũng sẽ trở thành ký ức. Nhưng cái dư vị ngọt ngào của mồ hôi trên trán mẹ, những câu chuyện của cha sẽ là hành trang thanh khiết nhất để ta mang theo. Để rồi, giữa sự ồn ào của thế giới, ta vẫn giữ được một góc tinh khôi, rực rỡ trong tim mình - một góc nhỏ mang tên "Đêm 30", nơi thời gian ngừng lại cho tình thân đọng mật.

ĐÊM 30… Cuối cùng là thời khắc để lưu giữ những ký ức về những người mà phải rất lâu mới gặp lại được.
 
4
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.