Về một thế hệ giao hòa

Về một thế hệ giao hòa

D
Dieu Hoee
Trên những diễn đàn, mạng xã hội, tôi từng đọc được những bình luận thực sự rất xúc động. Một người cho rằng thế hệ trẻ ngày hôm nay có lẽ là thế hệ cuối cùng được tận hưởng những thú vui của thế hệ chín ích và cũng là những thế hệ thuộc giai đoạn đầu tiên tận hưởng những thành tựu của khoa học cách mạng mới. Thế hệ trẻ ngày hôm nay là thế hệ giao hòa giữa quá khứ và tương lai, giữa những thú vui bình dị của một thời nghèo khó và cả những thú vui công nghệ hiện đại. Chúng ta được chứng kiến quê hương mình từ đường đất đỏ trở thành đường nhựa, từ cái tivi đen trắng cũ kỹ thành chiếc tivi hiện đại lắp wifi. Chúng ta là thế hệ nhìn thấy quê hương mình từ một đất nước chật vật sau chiến tranh vươn lên trong kỷ nguyên vươn mình với những thành tựu đáng trân trọng.

Thế hệ của chúng ta có lẽ là điểm giao giữa hai thế kỷ, nên thế hệ của chúng ta là độ tuổi được trải nghiệm những điều kỳ lạ vô cùng. Chúng ta đứng giữa sao điểm và nhận ra những giá trị cũ dần phai, nối tiếp theo đó là những giá trị mới dần đến. Tôi vẫn nhớ ký ức về một thời trẻ thơ khi mà vừa được trải nghiệm xin câu đổi ngày Tết, vừa được trải nghiệm nghe những bài nhạc xuân trên máy tính. Đó là khoảnh khắc mà quá khứ và hiện tại giao hòa, là nơi mà tôi thấy đất nước mình vừa cổ kính, trầm lắng vừa sôi động, nhiệt thành.

Sự giao thoa ấy đã tạo nên một thế hệ đa dạng đồng nhất, một thế hệ chuyển giao giữa rất nhiều khoảng không gian thời gian và trải nghiệm rất nhiều vẻ đẹp ở những khoảng không thời gian khác nhau. Nếu như được quay trở về một lần nữa, chắc chắn tôi vẫn sẽ chọn sinh ra ở thế hệ này. Thế hệ của tôi là một thế hệ đã bước đầu tiếp xúc với những hiểm họa, trắc trở, những nỗi lo lắng về kinh tế, về tương lai của quê hương mình nhưng cũng là thế hệ được trải nghiệm một cách trọn vẹn nhất những giá trị truyền thống mà không biết sẽ còn được lưu giữ đến bao giờ.

Nếu như chúng ta cùng là những người sinh ra trong thế hệ này, chắc chắn ký ức về những món ăn tuổi thơ, những món đồ chơi cũ sẽ vẫn hiển hiện ở trong ta. Để rồi đến một lúc nào đó, khi nhìn thấy những món đồ chơi đó trong một sạp hàng dọc đường, ta bỗng thấy mình yếu lòng và xúc động. Cả một bầu trời tuổi thơ hiện ra với tôi qua những món ăn ở các cổng trường. Đứa trẻ nào mà chẳng lớn lên với cốc sữa đậu nành, với món bánh tráng nướng, với những viên kẹo xanh đỏ đủ màu. Ngày ấy, cuộc sống còn khó khăn, chỉ cần được mẹ mua cho chiếc bánh tráng mỗi lúc đi học về, đó là kỷ niệm hạnh phúc và tươi tắn nhất. Giữa phố thị nơi này, đôi lúc tôi nhìn thấy hình bóng nụ cười của mình năm xưa, đó là nụ cười của đứa trẻ con được mẹ múa quà sau mỗi giờ đi học về. Giờ đây lớn hơn, cuộc sống có điều kiện hơn, nhưng sao đôi lúc vẫn cảm thấy mình không hạnh phúc? Những món ăn mình thèm năm xưa kia, bây giờ nhìn lại có lẽ cũng chẳng còn cảm giác gì. Có lẽ, phải là năm xưa, phải là chính những người bán năm xưa thì món ăn đó mới có hương vị và kỉ niệm đong đầy.

Giờ đây nhìn những đứa trẻ lớn lên trong ti vi điện thoại, đánh mất cả một bầu trời tuổi thơ năm xưa khiến cho lòng tôi bỗng chợt xốn xang và có điều gì đó rất tiếc nuối. Tôi cũng hiểu rằng, thời thế thay đổi thì con người cũng phải thay đổi, không thể thời nào cũng giữ những nếp sống như nhau. Nhưng nhìn thấy những đứa trẻ đến bữa ăn cơm cũng sát mặt vào điện thoại, thấy bố mẹ trở nên bận hơn, không có thời gian ở nhà cũng con mà giao phó con cho chiếc điện thoại, thấy những cuộc đối thoại nhà trần vì ai cũng có một chiếc điện thoại riêng cho mình, lòng tôi cũng cảm thấy rất xót xa vì những giá trị ngày cũ. Tôi ước giá như cái quá khứ kia quay trở về rồi chỉ trong một lúc, cho tôi thấy được những gương mặt năm xưa, cho tôi nhìn thấy bóng dáng tuổi thơ của mình quay trở về một cách trọn vẹn.
 
6
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.