Cảm nhận "Tướng về hưu"

Cảm nhận "Tướng về hưu"

D
Dieu Hoee
Trong dòng chảy của văn học đổi mới, Nguyễn Huy Thiệp hiện lên như một hiện tượng gây chấn động, một người cầm bút dũng cảm dùng lưỡi dao sắc lạnh của ngôn từ để mổ xẻ những vết thương đang mưng mủ của xã hội hậu chiến. Nếu như trước đây, văn học thường khoác lên hiện thực tấm áo hồng của sự lãng mạn hóa, thì với "Tướng về hưu", Nguyễn Huy Thiệp đã trả hiện thực về đúng với bản chất trần trụi, đôi khi là nghiệt ngã đến tàn nhẫn của nó. Tác phẩm không chỉ là câu chuyện về một gia đình, mà là một bản phim chụp X-quang về sự rạn vỡ của các giá trị đạo đức trong một không gian mà đồng tiền và lối sống thực dụng đang dần chiếm lĩnh, nơi những biểu tượng lịch sử lẫy lừng như ông tướng Thuấn bỗng trở nên lạc lõng, bơ vơ đến tội nghiệp ngay trong chính ngôi nhà của mình.

Bi kịch của tướng Thuấn trước hết là bi kịch của sự lệch pha về giá trị. Ông bước ra khỏi cuộc chiến với tư cách một vị tướng, một biểu tượng của lòng dũng cảm, sự liêm khiết và những lý tưởng cao đẹp. Thế nhưng, khi rời bỏ chiến trường để trở về với không gian gia đình, ông đối diện với một thực tại hoàn toàn khác biệt. Trong thế giới của con trai ông - Thuần, và đặc biệt là con dâu ông - Thủy, mọi giá trị đều được quy đổi ra lợi ích vật chất. Cái không gian gia đình ấy, vốn dĩ phải là nơi nương tựa của tâm hồn, nay lại trở thành một "cỗ máy" vận hành theo quy luật kinh tế thị trường sơ khai và tàn nhẫn. Việc Thủy nuôi chó bằng nhau thai người từ bệnh viện không chỉ là một chi tiết gây sốc về mặt cảm giác, mà còn là một ẩn dụ đau đớn cho sự suy đồi của nhân tính. Khi con người coi đồng loại như một công cụ để sinh lợi, thì mọi giá trị thiêng liêng đều bị rẻ rúng. Tướng Thuấn đứng trước thực tại ấy với một sự bàng hoàng, thảng thốt. Ông không thể hiểu, và cũng không thể thích nghi với một thế giới mà ở đó sự tính toán lạnh lùng đã thay thế cho tình nghĩa đồng bào.

Sự lạc loài của ông tướng Thuấn chính là nỗi đau của một biểu tượng lịch sử bị tước đoạt môi trường sống. Ở chiến trường, ông có vị trí, có uy tín, có những mệnh lệnh được tuân thủ. Nhưng về đến nhà, ông chỉ là một "người thừa". Những thói quen, những kỷ luật quân đội của ông trở thành điều chướng tai gai mắt, thành sự lỗi thời trong mắt con cái. Nguyễn Huy Thiệp đã cực kỳ tinh tế khi khắc họa sự im lặng của ông tướng. Đó không phải là sự im lặng của kẻ chiến bại, mà là sự im lặng của một người nhận ra rằng ngôn ngữ của mình đã không còn tương thích với thế giới xung quanh. Khi ông tướng nói về danh dự, về đạo đức, những người xung quanh nhìn ông như nhìn một sinh vật lạ từ quá khứ hiện hình. Đây là bi kịch của sự đứt gãy thế hệ, nhưng sâu xa hơn là sự đứt gãy về văn hóa và hệ giá trị giữa một thời đại anh hùng và một thời đại thực dụng.

Tác phẩm còn đặt ra một vấn đề nhức nhối về sự suy tàn của không gian gia đình. Gia đình trong "Tướng về hưu" không còn là tổ ấm, mà là một cấu trúc lỏng lẻo bị kết dính bằng những toan tính cá nhân. Thuần, con trai ông tướng, là một trí thức nhưng bạc nhược, bất lực trước sự lấn lướt của vợ. Sự im lặng của Thuần trước những hành động của Thủy còn đáng sợ hơn cả sự tàn nhẫn, bởi nó cho thấy sự thỏa hiệp của lương tri trước cái xấu vì lợi ích. Trong ngôi nhà ấy, cái chết của bà vợ tướng Thuấn hay sự ra đi của chính ông sau này chỉ như những sự kiện được xử lý theo quy trình, thiếu vắng sự xót thương chân thành. Sự suy tàn của gia đình chính là tiền đề cho sự suy tàn của xã hội thực dụng. Cái đẹp của ông Thuấn là cái đẹp của quá khứ, của những giá trị cũ kỹ nhưng thanh cao. Khi ông cố gắng thiết lập lại trật tự trong nhà, ông nhận ra mình không còn tiếng nói. Tiếng nói của ông bị át đi bởi tiếng máy xay thịt, bởi tiếng chó sủa, và bởi sự lạnh lùng của những đứa con. Sự lạc loài của ông Thuấn chính là sự lạc loài của nhân bản giữa một thế giới đang dần bị cơ khí hóa về tâm hồn.Hình ảnh của tướng Thuấn trong hoàn cảnh ấy là hình ảnh của cái đẹp sa lầy, lạc loài, mất phương hướng.

Nỗi đau của tướng Thuấn còn mang tính triết lý sâu sắc về thân phận con người trong thời bình. Chiến tranh có thể tàn phá thể xác, nhưng chính hòa bình và sự thực dụng lại có khả năng hủy diệt những giá trị tinh thần một cách âm thầm và triệt để hơn. Ông tướng đã sống sót qua bom đạn, nhưng ông lại gục ngã trước sự lạnh lùng của con người. Sự lựa chọn ra đi của ông ở cuối tác phẩm “ trở về với đơn vị cũ và hy sinh ở biên giới” không phải là một hành động trốn chạy, mà là một nỗ lực cuối cùng để bảo toàn phẩm giá. Ông chọn cái chết ở nơi mình thuộc về, thay vì sống mòn trong một không gian mà sự tồn tại của ông bị coi là một gánh nặng. Đó là một kết thúc mang tính biểu tượng cao. Huyền thoại chỉ có thể tồn tại trong bối cảnh thiêng liêng của nó, khi bị kéo vào sự tầm thường của đời sống thường nhật, nó sẽ bị tiêu diệt.

Giọng văn của Nguyễn Huy Thiệp trong "Tướng về hưu" là thứ giọng văn tỉnh táo đến mức lạnh lùng, lối kể chuyện khách quan, tước bỏ mọi sự biểu cảm dư thừa. Ông không phán xét, ông chỉ bày ra thực tại. Nhưng chính sự trung tính ấy lại tạo ra sức công phá mạnh mẽ vào tâm trí độc giả. Những câu văn ngắn, súc tích, phản ánh cái nhìn sắc sảo của một người quan sát thấu tận tâm can xã hội. Ông dùng cái "lạnh" của ngôn từ để bóc tách nỗi đau của con người, buộc chúng ta phải đối diện với những sự thật mà đôi khi ta vẫn cố tình lảng tránh.

"Tướng về hưu" khép lại nhưng những câu hỏi mà nó đặt ra vẫn còn vang vọng. Chúng ta đang sống trong một thế giới như thế nào nếu không còn chỗ cho những giá trị tinh thần cao đẹp? Liệu sự giàu có về vật chất có ý nghĩa gì nếu tâm hồn con người trở nên khô héo và chai sạn? Tướng Thuấn đã ra đi, nhưng bóng hình ông vẫn đứng đó như một lời nhắc nhở về một thời đại mà danh dự quý hơn tiền bạc. Tác phẩm của Nguyễn Huy Thiệp không chỉ là một bài học lịch sử, mà là một lời cảnh báo mang tính dự báo về sự xuống cấp của nhân tính nếu chúng ta để cho sự thực dụng làm chủ đạo cuộc sống.

Cuối cùng, "Tướng về hưu" dạy chúng ta rằng, sự tử tế và lòng trắc ẩn là những giá trị cần phải được bảo vệ bằng mọi giá. Đừng để cho không gian gia đình trở thành nơi suy tàn của đạo đức, và đừng để cho những "vị tướng" của lương tâm phải cảm thấy lạc loài trong chính cuộc đời mình. Văn chương của Nguyễn Huy Thiệp, với tất cả sự gai góc của nó, chính là nguồn suối thanh tẩy để chúng ta nhìn lại mình, để biết đau trước cái xấu và biết trân trọng những vẻ đẹp dẫu là lạc loài, dẫu là mong manh nhất giữa dòng đời vạn biến.
 
23
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.