"Những nỗi đau bạn cảm nhận là thông điệp, hãy cảm nhận chúng"

"Những nỗi đau bạn cảm nhận là thông điệp, hãy cảm nhận chúng"

D
Dieu Hoee
"Những nỗi đau bạn cảm nhận là thông điệp, hãy cảm nhận chúng" (Rumi). Người trưởng thành bao giờ cũng nhận ra giá trị của những nỗi đau. Nó đem đến cho ta cảm giác đớn đau đến quằn quại, đôi lúc tưởng như không thể tiếp tục, nhưng khi bước ra khỏi nó, ta đã không còn là ta khi bước vào đó. Nỗi đau, dù theo cách nào cũng khiến người ta trưởng thành hơn. Và vì chúng ta là con người, nên chúng ta càng cần phải đau. Nếu không làm con người, chẳng có kiếp sống nào cho ta nhìn thấy nỗi thống khổ của đời mình một cách bình thản như thế. Bởi vậy, hãy "đi đến tận cùng của nỗi đau để thấy nỗi đau cũng đẹp như một bông hoa".

Sự bình thản không phải là sự vô cảm, mà là bản lĩnh của một tâm hồn đã kinh qua giông bão để hiểu rằng: nỗi đau chính là một phần tất yếu của sự sống. Chúng ta thường có xu hướng chối bỏ, lảng tránh hoặc tìm cách gây mê tâm trí để không phải đối diện với những vết cắt trong lòng. Nhưng càng trốn chạy, nỗi đau càng bám riết lấy ta. Chỉ khi ta can đảm dừng lại, nhìn thẳng vào diện mạo của nó, lắng nghe những thanh âm từ bên trong, ta mới nhận ra rằng nỗi đau đang lớn dần lên, cho ta cơ hội được tái sinh.

Đi đến tận cùng của nỗi đau, ta đã không còn là mình khi bước vào nỗi khổ đau ấy. Nỗi đau dạy ta biết khiêm nhường trước sự xoay vần của tạo hóa, dạy ta biết xót thương trước nỗi thống khổ của đồng loại. Nếu cuộc đời chỉ toàn những ngọt ngào bằng phẳng, liệu ta có đủ sâu sắc để cảm nhận cuộc đời hay không? Những nỗi đau, muôn hình vạn trạng, nhưng lại cho con người ta biết nhạy cảm mà suy tư sâu sắc về cuộc đời và con người. Làm người thì càng không thể vô tâm trước mọi nỗi đau của dân tộc mình.

Con người đôi khi không đủ mạnh mẽ để lãng mạn hóa nỗi đau. Nỗi đau chưa bao giờ là đóa hoa rực rỡ, nhưng càng đi sâu vào nó, người ta càng nhận ra nó cũng hình hài rất riêng. Chúng ta đau, nghĩa là chúng ta đang sống một cách thực thụ. Dù có trở thành “kiếp đá”, “kiếp lá”, “kiếp chó” thì cuối cùng cũng phải đau. Là con người thì càng phải đau vì mình là con người.

Vì thế, đừng sợ hãi khi đối diện với cơn đau. Hãy mở lòng ra để đón nhận như một thông điệp của tuổi trưởng thành. Khi ta bước qua phía bên kia của sự khổ đau bằng một tâm thế bình thản, ta sẽ thấy bầu trời dẫu vẫn vậy, nhưng cái nhìn của ta đã mang một màu sắc khác - màu của sự trưởng thành, màu của một đóa hoa đã rực rỡ nở ra từ chính những vết thương sâu hoắm của ngày cũ.
 
2
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.