Cơ hội nào cho những lời nói yêu?

Cơ hội nào cho những lời nói yêu?

D
Dieu Hoee
Bố và con không hiểu nhau, không nói chuyện nhiều cùng nhau. Mỗi ngày chỉ nói qua nói lại vài câu hỏi han “Con ăn cơm chưa”, “Con có đi học không”. Con hỏi sao bố không giống những người bố mặc vest sang trọng khác. Bố cần mẫn, yên lặng, hàng ngày chở con đi học, đón con về nhà, nói dối con khi bị ốm để con không phải lo lắng. Đôi lúc, con trách bố quá vô tâm với con, hỏi sao bố không chịu gần gũi với con như mẹ. Con muốn nói chuyện với bố nhiều hơn, thấu hiểu bố nhiều hơn nhưng rồi thấy thật khó để mở lời.



Con trách bố không chịu hiểu con. Bố ở bên con hàng ngày, đưa con đi học, nhưng lại chẳng quan tâm con nghĩ gì, con làm gì. Bố chỉ quan tâm con ăn cơm chưa, đi học chưa, đóng tiền học bao nhiêu. Những lần con bất đồng quan điểm với mẹ, muốn bố đứng về phía con nhưng bố chỉ im lặng. Con trách sao bố chỉ quan tâm những người khác nghĩ gì về con mà lại không quan tâm con cảm thấy như thế nào. Đã có lúc, con bật khóc trong im lặng vì tủi thân, vì nghĩ rằng bố chẳng yêu con.



Ngày hôm ấy, con tình cờ xỏ chân vào đôi giày vải của bố. Đôi giày theo bố đi làm, được lau sạch khi bố đi dự đám cưới. Con vốn định mua cho bố một đôi giày mới nhưng bố không muốn, bố quen với những thứ cũ kỹ hơn. Con xỏ chân vào đôi giày sờn ấy, cảm nhận thử cảm giác của bố. Đôi giày to hơn chân con rất nhiều. Bố vẫn thường mang nó lộp cộp bước trên cầu thang mỗi sáng. Chỉ vài giây thôi, con cảm nhận được ít nhiều con người bố, thấy được phần nào những nỗi khổ của bố. Đôi giày ấy ngày ngày kiếm ra những đồng mồ hôi, cho con đóng tiền học, mua cho con những cái bánh vào ngày sinh nhật. Đôi giày ấy không mềm và dễ chịu như đôi giày búp bê của con, mỏng manh và cũ kỹ.



Con thấy mình nhỏ bé trong đôi giày vải ấy. Và con ước, con ước mình vẫn mãi là đứa bé năm ấy bố ôm vào lòng. Chẳng biết từ bao giờ, con lại giữ khoảng cách với bố như thế? Từ khi con bắt đầu lớn chăng… Con rời xa bố dần, không chịu chia sẻ để thấu hiểu bố mà chỉ trách sao bố không hiểu mình. Và con biết, bố cũng không mạnh mẽ. Bố cũng yếu đuối và mỏi mệt, đôi lúc bố cũng muốn từ bỏ. Nhưng vì con, vì mẹ, vì gia đình mình, bố phải gồng mình để không được khóc. Bố phải mạnh mẽ để mẹ con con dựa vào. Xã hội đã đánh mất quyền được khóc của người đàn ông, trong khi khóc là quyền cơ bản của con người. Nếu có một điều ước, con mong sao cho những gánh nặng trên vai bố nhẹ đi một chút, cho con được mua của bố một giờ đồng hồ, để bố được về nhà sớm ăn cơm cùng con.

Những lúc chông chênh nhất, nhìn mái tóc bố bạc dần, thấy gương mặt bố xám vệt thời gian, con lại có thêm một lý do để cố gắng.
 
5
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.