Virgina Satir, một chuyên gia ở Mỹ từng chia sẻ rằng: “Chúng ta cần bốn cái ôm mỗi ngày để tồn tại, tám cái ôm mỗi ngày để nuôi dưỡng, mười hai cái ôm mỗi ngày để phát triển”. Chúng ta bất hạnh vì những đớn đau, thống khổ và sự vô tình của những kẻ máu lạnh, nhưng thế giới ban cho chúng ta quyền năng được chữa lành chính nỗi buồn của mình, đó là khi ta ôm người khác. Ôm ai đó không phải việc bắt buộc, không phải nghĩa vụ bạn phải trao đi khi người khác cần. Nhưng những cái ôm quan trọng với chính bạn, là việc bạn nên làm nó mỗi ngày để nuôi dưỡng chính mình.
Con người ta chỉ có một trái tim, nhưng khi chúng ta ôm người khác, chúng ta sẽ có hai trái tim. Hai trái tim ở bên trái và bên phải khiến chúng ta vừa biết đồng cảm vừa biết yêu thương. Hai trái tim là tín hiệu của tình người, là minh chứng cho việc chúng ta vẫn còn cảm xúc. Còn biết mở rộng vòng tay ôm lấy người khác là chúng ta còn biết yêu, biết ghét. Ôm một ai đó không chỉ diễn ra khi ta ôm người thương, ôm bố mẹ, ôm những người cùng thế giới với mình. Đó còn là khi chúng ta ôm lấy một đứa bé vùng cao co ro trong giá rét, khi ta nắm lấy bàn tay một bà cụ già. Nếu như con người thực sự có khoảng cách, cái ôm sẽ đưa chúng ta đến gần nhau hơn, xóa đi mọi giới hạn.
Con người ta không giỏi nói lời yêu, không phải lúc nào cũng đủ can đảm để nói rằng “Anh yêu em”, “Con yêu bố mẹ”. Chúng ta thể hiện cảm xúc qua những hành động không lời, đó là những cái ôm. Khi tôi quẫy quại trong nỗi thống khổ, trong những giọt nước mắt, tôi không nghĩ mình sẽ đủ bình tĩnh và bước đến ôm người khác một cách bình thường, bởi ma lực của cái ôm ấy thật đáng để vội vàng. Tôi ôm một người khác không có nghĩa là nỗi buồn của tôi biến đi, nỗi buồn của tôi cũng chẳng thể truyền sang một ai đó. Chỉ đơn giản là khi tôi ôm họ, tôi thấy mình được yêu thương, thấy mình không đơn độc trên cuộc chiến đời mình. Tôi ước mình được lang thang khắp chốn nhân gian ồn ã này, và khi quay về nhà thì được tan mềm trong những cái ôm ấm ngọt.
Hôm nay, bạn đã ôm ai chưa?
Con người ta chỉ có một trái tim, nhưng khi chúng ta ôm người khác, chúng ta sẽ có hai trái tim. Hai trái tim ở bên trái và bên phải khiến chúng ta vừa biết đồng cảm vừa biết yêu thương. Hai trái tim là tín hiệu của tình người, là minh chứng cho việc chúng ta vẫn còn cảm xúc. Còn biết mở rộng vòng tay ôm lấy người khác là chúng ta còn biết yêu, biết ghét. Ôm một ai đó không chỉ diễn ra khi ta ôm người thương, ôm bố mẹ, ôm những người cùng thế giới với mình. Đó còn là khi chúng ta ôm lấy một đứa bé vùng cao co ro trong giá rét, khi ta nắm lấy bàn tay một bà cụ già. Nếu như con người thực sự có khoảng cách, cái ôm sẽ đưa chúng ta đến gần nhau hơn, xóa đi mọi giới hạn.
Con người ta không giỏi nói lời yêu, không phải lúc nào cũng đủ can đảm để nói rằng “Anh yêu em”, “Con yêu bố mẹ”. Chúng ta thể hiện cảm xúc qua những hành động không lời, đó là những cái ôm. Khi tôi quẫy quại trong nỗi thống khổ, trong những giọt nước mắt, tôi không nghĩ mình sẽ đủ bình tĩnh và bước đến ôm người khác một cách bình thường, bởi ma lực của cái ôm ấy thật đáng để vội vàng. Tôi ôm một người khác không có nghĩa là nỗi buồn của tôi biến đi, nỗi buồn của tôi cũng chẳng thể truyền sang một ai đó. Chỉ đơn giản là khi tôi ôm họ, tôi thấy mình được yêu thương, thấy mình không đơn độc trên cuộc chiến đời mình. Tôi ước mình được lang thang khắp chốn nhân gian ồn ã này, và khi quay về nhà thì được tan mềm trong những cái ôm ấm ngọt.
Hôm nay, bạn đã ôm ai chưa?