Con phải tự chữa lành vết thương của mình

Con phải tự chữa lành vết thương của mình

D
Dieu Hoee
Có những ngày mình cảm thấy bản thân rất dễ thương tổn, rất dễ đổ vỡ và rất bất lực trong chính những cảm xúc của mình. Đôi lúc mình không hiểu được mình đang thật sự muốn cảm nhận điều gì, mình đang thấy như thế nào. Đó là những tâm trạng của những đứa trẻ ở tuổi trưởng thành như mình. Đôi lúc mình cũng tự hỏi tại sao bố mẹ của mình họ cũng thường đi qua một tuổi dậy thì như mình, cùng bước qua một tuổi trẻ chông chênh như mình nhưng họ không có những thương tổn hay sao?

Chúng ta là những đứa trẻ lớn lên cùng những thương tổn mà mình không hề tạo ra, thậm chí cũng chẳng nhìn biết được rằng đó là thương tổn.

Chúng ta cố gắng để học cách làm một đứa trẻ ngoan, rồi dành cả tuổi trưởng thành để học lại cách yêu thương chính mình, để vụ về đứa trẻ đã luôn phải che giấu đi tiếng khóc. Trong suốt những năm tháng tuổi trẻ, mình đã tin rằng mình là một đứa không xứng đáng được yêu thương. Mình sinh ra như một cái gai trên thế giới này, nhỏ bé, cổ động và đáng ghét, chẳng ai muốn yêu thương và dành sự dịu dàng cho mình. Mình sống trong một thế giới mà chỉ có bản thân mình hiểu mình. Chỉ có bản thân mình là có thể yêu lấy những nỗi đau bên trong mình.

Đã có lúc mình nghĩ rằng nếu như thế giới cứ tàn nhẫn với mình một lần nữa thì mình sẽ chẳng thể sống mà yêu nó như trước đây được nữa. Thế giới không còn là màu hồng như mình nghĩ. Thế giới cũng phải chi thù nhau trong căn nhà mình sống, trong con đường mình vẫn đi, trong những con người mà mình hay gặp. Thế giới rộng lớn hơn nhưng cũng nhiều thương tổn hơn. Thế giới bao dung cho rất nhiều người nhưng có lẽ cũng đem đến nỗi đau cho rất nhiều người. Ngày bé nhưng nỗi buồn gửi đến và rất dễ bị xoa dịu đi bởi một tiếng cười, một trò chơi hoặc một cây kẹo. Nhưng khi lớn dần lên, mình nhận ra rằng những nỗi đau sẽ trở thành vết xước, và khi đã lưu dấu trong ký ức thì nó sẽ mãi đau như vậy. Những nỗi đau từ trong ký ức quay trở lại và ám ảnh mình, khiến cho mình không thể mỉm cười với con đường tương lai của mình được nữa. Mình thấy mình là đứa thương tổn, dễ khóc, dễ mít ướt và chẳng đáng để được yêu thương.

Đã có lúc mình trách thế giới rằng tại sao lại tàn nhẫn với mình như thế, mình đang làm gì để phải chịu những nỗi đau đến như vậy? Mình cũng chỉ muốn yêu thương cuộc đời một cách bình thường. Nhưng những nỗi đau thì có liên tục ập đến. Và những ngày mà mình cảm thấy vui nhất, yêu đời nhất, ngay khi mình vừa nở nụ cười thì những nỗi đau trong đời cứ liên tục kéo đến và dập tắt nụ cười đó của mình. Có lẽ cuộc đời muốn mình sống mà không cười, cứ sống lầm lũi như thế, sống trong im lặng, sống trong những nỗi đau mà không thể nào ngóc đầu lên. Trong hành trình đi tìm lại niềm tin vào chính mình, mình cũng trách cả những người đã sống ngay cạnh mình.

Mình trách bố mẹ nhiều lắm, trách sao những người mà mình yêu nhất thì lại là người đem đến nỗi đau cho mình, đem đến những tổn thương cho mình. Mình tránh tại sao gia đình mình là nơi mà mình kỳ vọng rất nhiều về sự gắn kết, kết nối và tình yêu thương thì cuối cùng lại chẳng có sự thấu hiểu, chẳng có ai hiểu mình, chẳng có ai lắng nghe những lúc mình khóc, những áp lực cơm áo gạo tiền cứ liên tục trút lên vai mình, chụp lên những giọt nước mắt của mình, khóc thầm trong đêm tối. Gia đình đối với mình có thể từ lâu đã không còn ở một nơi đáng tin. Có thể nói là mình sợ nơi đó, cũng có thể nói là mình ghét nơi đó, nhưng sau cùng thì mình cũng cảm thấy thấu hiểu nhiều hơn.

Mình tin rằng bố mẹ của mình cũng chỉ là những đứa trẻ bắt buộc phải lớn lên, rồi gặp gỡ một đứa trẻ khác là mình. Rồi họ phải cất giấu đi cái phần con trẻ bên trong để nuôi dưỡng, để chăm sóc một đứa trẻ khác. Họ cũng đôi lúc muốn được bé lại, muốn được quay trở về tuổi thơ, muốn được quay trở về những ngày tháng tuổi trẻ nhiệt thành nhất, nơi mà họ không bị gắn chặt với những trách nhiệm. Từ khi có mình, những nỗi lo lớn hơn, những nỗi lo chất chồng trên gương mặt bố mẹ, bố mẹ chẳng có cách nào để giải quyết những nỗi lo đó, nhưng cũng chẳng thể bắt mình gánh. Bố mẹ chỉ có thể bắt mình chịu đựng một phần, bằng cách mắng mỏ và gây nên nỗi đau trên mình. Những lần quạt mắng con, chắc bố mẹ cũng xót lòng lắm. Chắc mẹ cũng đừng ân hận và dằn vặt những khi mắng con. Con đâu hiểu cho điều đó, con chỉ thấy những lời mắng mỏ, quát tháo của mẹ. Rồi đến lúc, con cũng sẽ trở thành một người mẹ. Lúc ấy, con cũng sẽ vô tình làm tổn thương những đứa con của con. Nhưng mẹ à, con nghĩ có thể dịu dàng với chúng hơn một chút, chịu lắng nghe chồng hơn và sự bình tĩnh để thôi không chút những nỗi lo riêng nên những đứa con của mình.
 
5
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.