Con người không tàn nhẫn, chỉ là họ khổ quá, họ bị dồn vào đường cùng. Con người chẳng ai muốn bị xem là kẻ ác, là người ngoài cuộc với nỗi đau của nhân loại mình hay bị tha hóa về nhân cách đạo đức. nói cách khác, họ không tàn nhẫn! Chỉ là họ cần có một người đủ hiểu thấu để lắng nghe câu chuyện bên trong họ. Đôi khi, chúng ta nhìn họ như một thủ phạm, nhưng chẳng ai chịu nhìn thấy họ cũng từng là nạn nhân. Vì họ đói, vì họ khổ, vì "họ đói mà ngu muội lắm" nên có ai dạy cho họ thấu hiểu ai đâu? Đừng trách họ là hơn.
Có một sự thật nghiệt ngã mà chúng ta thường né tránh khi đối diện với cái ác hay sự lạnh lùng: Con người vốn dĩ không sinh ra để tàn nhẫn, họ chỉ trở nên gai góc khi cuộc đời quá đỗi khắc nghiệt với họ.
Chúng ta sống trong một xã hội chuộng sự phán xét nhanh chóng. Khi nhìn thấy một kẻ trộm cắp, một người đàn bà lăng mạ hàng xóm vì vài mét đất, hay một gã đàn ông say sưa chửi bới đời mình, ta dễ dàng dán lên họ cái nhãn "kẻ ác", "kẻ tha hóa" hay "người ngoài cuộc với nỗi đau nhân loại". Thế nhưng, đó là cái nhìn của những người đứng trên bờ nhìn xuống dòng nước lũ. Ta thấy họ vùng vẫy, ta thấy họ làm đục dòng nước, nhưng ta không thấy những tảng đá nhọn dưới đáy sông đang găm vào da thịt họ.
Thực tế, chẳng ai muốn bị xem là kẻ ác. Khát vọng được yêu thương, được tôn trọng là bản năng gốc rễ của con người. Nhưng khi một người bị đẩy đến chân tường của sự sinh tồn, khi cái bụng đói cồn cào át đi tiếng nói của lương tri, và khi nỗi nhục nhã của nghèo khổ bủa vây, thì nhân cách đôi khi trở thành một thứ xa xỉ phẩm. Họ không tàn nhẫn, họ chỉ là những thực thể đang đau đớn đến mức không còn đủ sự bình tĩnh để bao dung với thế gian.
Đôi khi, ranh giới giữa một thủ phạm và một nạn nhân lại rất mong manh. Chúng ta nhìn họ như một kẻ gây hấn, nhưng chẳng ai chịu nhìn lại để thấy họ cũng từng là nạn nhân của một hoàn cảnh ngặt nghèo, của một tuổi thơ thiếu vắng sự vỗ về, hay của một xã hội thiếu đi thấu cảm. "Họ đói mà ngu muội lắm" Cái đói ở đây không chỉ là đói cơm áo, mà còn là đói tri thức, đói sự tử tế và đói cả những người thầy dạy cho họ cách để thấu hiểu. Khi một con người chưa từng được thế giới này dịu dàng đối đãi, làm sao ta có thể đòi hỏi họ phải dịu dàng với thế giới? Sự tàn nhẫn mà họ bộc phát ra ngoài thường là một cơ chế phòng vệ cực đoan, một cách để che đậy sự yếu hèn và tổn thương sâu sắc bên trong. Họ tàn nhẫn với người khác vì chính cuộc đời đã quá tàn nhẫn với họ trước đó.
Thay vì trách móc và đẩy họ đi xa hơn vào bóng tối của sự tha hóa, điều họ cần nhất đôi khi chỉ là một người đủ tĩnh lặng để lắng nghe câu chuyện bên trong họ. Lắng nghe để hiểu rằng đằng sau một hành động sai trái là cả một hệ lụy của những bi kịch nối dài. Khi được thấu hiểu, cái tôi xù xì sẽ dần để lộ ra phần "người" yếu ớt và khao khát được phục thiện. Đừng trách họ là hơn. Bởi trong mỗi chúng ta, nếu bị đặt vào hoàn cảnh tương tự, bị dồn vào cùng một ngõ cụt của đói nghèo và thiếu thốn tình thương, liệu ta có chắc mình vẫn giữ được sự thanh cao? Sự tử tế của chúng ta đôi khi là nhờ chúng ta may mắn được sống trong một môi trường thuận lợi hơn, chứ không hẳn vì ta có bản chất tốt đẹp hơn họ.
Có một sự thật nghiệt ngã mà chúng ta thường né tránh khi đối diện với cái ác hay sự lạnh lùng: Con người vốn dĩ không sinh ra để tàn nhẫn, họ chỉ trở nên gai góc khi cuộc đời quá đỗi khắc nghiệt với họ.
Chúng ta sống trong một xã hội chuộng sự phán xét nhanh chóng. Khi nhìn thấy một kẻ trộm cắp, một người đàn bà lăng mạ hàng xóm vì vài mét đất, hay một gã đàn ông say sưa chửi bới đời mình, ta dễ dàng dán lên họ cái nhãn "kẻ ác", "kẻ tha hóa" hay "người ngoài cuộc với nỗi đau nhân loại". Thế nhưng, đó là cái nhìn của những người đứng trên bờ nhìn xuống dòng nước lũ. Ta thấy họ vùng vẫy, ta thấy họ làm đục dòng nước, nhưng ta không thấy những tảng đá nhọn dưới đáy sông đang găm vào da thịt họ.
Thực tế, chẳng ai muốn bị xem là kẻ ác. Khát vọng được yêu thương, được tôn trọng là bản năng gốc rễ của con người. Nhưng khi một người bị đẩy đến chân tường của sự sinh tồn, khi cái bụng đói cồn cào át đi tiếng nói của lương tri, và khi nỗi nhục nhã của nghèo khổ bủa vây, thì nhân cách đôi khi trở thành một thứ xa xỉ phẩm. Họ không tàn nhẫn, họ chỉ là những thực thể đang đau đớn đến mức không còn đủ sự bình tĩnh để bao dung với thế gian.
Đôi khi, ranh giới giữa một thủ phạm và một nạn nhân lại rất mong manh. Chúng ta nhìn họ như một kẻ gây hấn, nhưng chẳng ai chịu nhìn lại để thấy họ cũng từng là nạn nhân của một hoàn cảnh ngặt nghèo, của một tuổi thơ thiếu vắng sự vỗ về, hay của một xã hội thiếu đi thấu cảm. "Họ đói mà ngu muội lắm" Cái đói ở đây không chỉ là đói cơm áo, mà còn là đói tri thức, đói sự tử tế và đói cả những người thầy dạy cho họ cách để thấu hiểu. Khi một con người chưa từng được thế giới này dịu dàng đối đãi, làm sao ta có thể đòi hỏi họ phải dịu dàng với thế giới? Sự tàn nhẫn mà họ bộc phát ra ngoài thường là một cơ chế phòng vệ cực đoan, một cách để che đậy sự yếu hèn và tổn thương sâu sắc bên trong. Họ tàn nhẫn với người khác vì chính cuộc đời đã quá tàn nhẫn với họ trước đó.
Thay vì trách móc và đẩy họ đi xa hơn vào bóng tối của sự tha hóa, điều họ cần nhất đôi khi chỉ là một người đủ tĩnh lặng để lắng nghe câu chuyện bên trong họ. Lắng nghe để hiểu rằng đằng sau một hành động sai trái là cả một hệ lụy của những bi kịch nối dài. Khi được thấu hiểu, cái tôi xù xì sẽ dần để lộ ra phần "người" yếu ớt và khao khát được phục thiện. Đừng trách họ là hơn. Bởi trong mỗi chúng ta, nếu bị đặt vào hoàn cảnh tương tự, bị dồn vào cùng một ngõ cụt của đói nghèo và thiếu thốn tình thương, liệu ta có chắc mình vẫn giữ được sự thanh cao? Sự tử tế của chúng ta đôi khi là nhờ chúng ta may mắn được sống trong một môi trường thuận lợi hơn, chứ không hẳn vì ta có bản chất tốt đẹp hơn họ.