Dự thi Gửi về nơi phượng đỏ - Bước chân đến với sự trưởng thành / Quỳnh Hương

Dự thi Gửi về nơi phượng đỏ - Bước chân đến với sự trưởng thành / Quỳnh Hương
"Những nơi đẹp nhất là những nơi chưa từng đi qua, thời gian đẹp nhất là thời gian không thể trở lại". Trong mỗi chúng ta đều lưu giữ những kí ức về khoảnh khắc đẹp nhất, về một thời đáng nhớ của tuổi trẻ, ước mơ và hoài bão. Dù thời gian đã trôi qua rất lâu nhưng ai cũng muốn có một chuyến xe để trở về những ngày tháng ấy. Tôi cũng vậy, tôi đang cất giữ những kho báu kỷ niệm vào nơi đẹp nhất của trái tim. Mỗi khi nghĩ về lòng lại ngập tràn cảm xúc nhớ nhung, đầy nôn nao và xúc động. Nhưng có lẽ kỷ niệm làm tôi nhớ nhất là về cô Bình khi cô đã giúp tôi trải qua quá trình khó khăn trên con đường học tập. Để có được những thành quả như ngày hôm nay đều là nhờ sự dìu dắt năm nào của cô.​

Gửi về nơi phượng đỏ Quỳnh Hương Van Hoc Trẻ.jpg


Chúng ta đều là những hành khách trên con tàu của thời gian. Đoàn tàu cứ đi mãi đưa chúng ta đến những trạm dừng chân rồi lại tiếp tục cuộc hành trình mà chính bản thân không biết đâu là điểm đến cuối cùng. Mỗi điểm dừng chân là một mốc đánh dấu sự trưởng thành của con người. Đi qua càng nhiều nơi, chúng ta thêm trải nghiệm mới nhưng lại quên đi một kí ức trong quá khứ trên những chặng đường cũ mà mình đã đi qua. Bạn còn nhớ được bao nhiêu chặng đường mình từng đi qua? Có lẽ điều làm tôi nhớ nhất chính là tuổi học trò tựa như một trái hồng chín khi đã nếm thử sẽ không thể quên được vị dịu ngọt ấy. Ai đã từng đi qua quãng đời học sinh chắc hẳn cũng không thể quên được những áp lực học tập phải vượt qua để có được kết quả tốt, giữ vững thành tích học sinh giỏi qua từng năm học phải đánh đổi bằng cả sự cố gắng nỗ lực. Mỗi ngày trôi qua đều là cùng với bài tập những buổi ôn học thêm đến tối muộn những suy nghĩ tiêu cực lúc nào cũng loanh quanh trong đầu tôi như một hồi hồi chuông thúc ép bản thân phải học mà không được phép ngừng nghỉ. Áp lực từ phía từ gia đình, việc học tập ở trên trường và từ những người xung quanh, ai cũng đặt niềm tin tôi sẽ tạo nên được những thành tích vượt trội hơn những người khác. Bản thân tôi cũng muốn cố gắng làm hết khả năng để không phụ sự kỳ vọng của bố mẹ. Nhưng nhiệt huyết trong tôi lại càng ngày càng giảm xuống. Tôi bỗng muốn trở lại những năm học trước với những mùa hè mà không có những buổi học thêm dồn dập, những lớp học phụ đạo cho đội tuyển sắp xếp kín cả lịch học mà tôi phải từ bỏ rất nhiều hoạt động ngoại khóa với bạn bè. Có phải luôn là một học sinh tiểu học sẽ tốt hơn không? Giờ đây tôi mới rõ những giây phút ấy có giá trị ra sao vì tôi không bao giờ được thưởng thức mùi vị ngọt ngào ấy thêm lần nữa. Ngày ngày không cần lo nghĩ đến việc học mà có thể thoải mái tận hưởng những niềm vui cuộc sống. Khoảnh khắc ấy chỉ giản đơn như niềm vui có được một ly sữa nóng trước khi đi ngủ hay một cái kẹo ngọt được ông bà cho mỗi khi ngoan ngoãn mà lại mang đậm bao dư vị nỗi nhớ. Càng nhớ nhung, càng khao khát tôi đâm ra chán chường, muốn từ bỏ, muốn sống lại khoảng thời gian vui chơi trước kia của mình. Con" sâu "lười dần ăn mòn tâm trí tôi. Tôi bắt đầu dành ít thời gian cho việc học hành hơn và sa đà vào mạng xã hội trò chơi điện tử. Có những hôm tôi lấy các lý do khác nhau để trốn những buổi học thêm. Trên lớp, tôi không còn chú ý đến bài giảng mà chỉ ngồi nghĩ về những bộ phim tối qua mình còn đang dang dở. Những lúc cô không để ý, tôi lại gục mặt xuống bàn ngủ tìm về những giấc mơ bay bổng đưa hồn đến những miền cổ tích xa lạ. Khi bạn bè ai cũng cố gắng thì dường như tôi bị tụt hoàn toàn về phía sau điểm số ngày càng thấp càng khiến tôi muốn bỏ học nhiều hơn. Tuy nhiên tôi không thể thực hiện được điều này vì bố mẹ còn kỳ vọng ở tôi rất nhiều. Tôi muốn từ bỏ nhưng không muốn làm bố mẹ thất vọng. Vì vậy khoảng một thời gian dài sau đó tôi luôn tìm cách học "chống đối" qua mắt thầy cô. Đặc biệt là đối với môn văn của cô Bình.
Có câu nói "Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò" quả là không sai . Học sinh chúng tôi luôn bày ra đủ trò để đối phó với các giáo viên trong giờ kiểm tra. Riêng đối với môn văn kiểm tra luôn được cô báo trước ngày nào sẽ kiểm tra vào một bài nào đó. Để đảm bảo không có hiện tượng sao chép bài của nhau, cô luôn chia thành hai đề chẵn lẻ với hai phần của văn bản giao xen kẽ lẫn nhau. Sau vài lần kiểm tra tôi đón được khách của vấn đề chẵn lẻ tương ứng với chỗ ngồi. Từ đó ở nhà tôi làm bài trước. Tôi chép từ tài liệu ra trước đến giờ kiểm tra ta chỉ cần ngồi chơi và đợi đến khi hết giờ là nộp bài. Như vậy, bài kiểm tra tôi luôn được điểm cao chót vót mà không ai nghi ngờ tôi gian lận. Ngay cả chính cô giáo cảm thấy hài lòng với kết quả làm bài của tôi. Tôi cũng lấy thấy mà tự hào rồi từ đó tôi bỏ hẳn việc học văn ở nhà mà chỉ chép bài trước đến khi kiểm tra rồi thì nộp cho cô. Kế hoạch hoàn hảo tưởng như không có một sơ hở nào. Nhưng" giấy không thể gói được lửa", không một việc xấu nào có thể trốn thoát khỏi"ánh sáng" của sự thật. Tôi cứ nghĩ rằng gian lận kiểu này sẽ luôn trót lọt cho đến một ngày… và đó cũng là bước ngoặt khiến bản thân tôi thay đổi.
Tôi vẫn nhớ như in đó là một buổi chiều thứ ba như sự báo trước chúng tôi sẽ kiểm tra Văn vào ngày hôm nay. Tôi cũng đã sắp sẵn bài như mọi khi nên khi tất cả mọi người ngồi đọc lại bài thì tôi lại thảnh thơi ngâm nga một khúc nhạc coi bài kiểm tra như không phải vấn đề của mình. Tiếng trống trường đã điểm cô giáo vào lớp phải điểm danh sĩ số trước khi kiểm tra. Lúc này tôi mới chợt nhận ra đứa ngồi bên cạnh mình hôm nay không đến lớp. Vậy là hôm nay tôi sẽ phải làm đề văn của nói nhưng đó đâu phải là đề tôi đã chuẩn bị. Ôi! Phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ cứ để giấy trắng để ăn trứng ngỗng sao. Không được, trước giờ tôi luôn được điểm khá nếu bài này không làm thì sẽ lộ mất. Lòng tôi rối bời, lo lắng nếu như vậy thì phải làm sao đây. Bài kiểm tra hôm nay tôi không học với chữ nào, cho tôi viết ra tôi không thể diễn tả được một ý nào trong bài văn của mình hết.
Thật sự mong có một phép màu nào đó có thể tự tôi vượt qua rắc rối ngày hôm nay. Bất giác đầu tôi vượt qua một ý tưởng :"Nếu không thể sử dụng cách cũ thì mình vẫn có thể mở tài liệu dưới ngăn bàn ra chép được mà ". Tôi nhớ lại kí ức lúc trước trong lớp cũng từng có người chép thành công trót lọt và nhận được điểm tốt. Với khả năng "quay cóp" thượng thừa chắc chắn không thành vấn đề. Lúc tôi quyết định thực hiện việc này tôi không nghĩ sự việc sẽ bị bại lộ sớm đến thế. Có lẽ vì vị trí của tôi luôn được cô giáo chú ý nên lần này khi tôi bắt đầu" hành động" cô đã đi xuống dưới xem xét tình hình. Vì quá mải mê chép bài và tâm lý chủ quan tôi luôn đạt được điểm cao trong môn học này nên cô sẽ không chú ý đến việc tôi làm. Đang lúc say sưa chép tài liệu cho bài kiểm tra thì cô từ đằng sau bước tới. Một tiếng "Xoạt" nhanh chóng tập tài liệu đã nằm gọn trong tay cô. Vì khi cô lấy tập tài liệu quá nhanh tờ giấy tôi chép sẵn cũng đã bay xuống đất. Tôi hoảng hốt muốn nhận lại tờ giấy về nhưng đã quá muộn cô đã cầm trên tay tờ giấy lên trước tôi. Với kinh nghiệm của một giáo viên thì cũng không khó để cô đoán ra được âm mưu từ trước đến nay của tôi. Não tôi như bị tê liệt. Tôi có cảm giác tựa như có cái gì đó đang bóp nghẹn trái tim tôi từ bên trong tưởng như không thở được. Chính tôi cũng đang cảm nhận được "phong ba" sắp tới, cô là người tin tưởng tôi nhất. Dù có bao nhiêu ngờ vực về kết quả kiểm tra của tôi từ các bạn trong lớp nhưng cô vẫn tin đó là thực lực, còn giao được giao trách nhiệm cho các bạn kém hơn mình. Mà giờ đây chắc hẳn cô đang rất tức giận nhưng không, thay vào đó là một khuôn mặt tràn trề sự thất vọng. Đôi mắt ấy như một dòng nước xoáy sâu vào tâm trí tôi đến giờ bản thân tôi cũng không thể quên được. Không có sự tức giận, tất cả chỉ là một nét buồn bã với nỗi thất vọng hiện hữu rõ nét trên khuôn mặt của cô làm tôi ý thức được hành động tồi tệ mình đã làm. Có khi cô tức giận có lẽ tôi không có cảm giác tội lỗi đến như vậy nhưng cô chỉ nhẹ nhàng nói :
- Thôi, em ngồi xuống làm bài tiếp đi. Hết giờ rồi lên gặp cô nhé. Giờ thì tập trung làm nốt bài kiểm tra của em đi.
Tôi ngồi xuống nhưng không thể cầm nổi bút để viết thêm chữ nào nữa. Không học thì có thể viết được chữ nào lên trang giấy trắng. Tất cả con chữ trên trang giấy này đều là "giả dối" chưa từng thuộc về tôi.
Xung quanh rộ lên những lời bàn tán nhưng giờ tôi đã không còn tâm trạng nào nữa để quan tâm những lời nói đó nữa rồi. Đầu tôi chỉ toàn hình ảnh về đôi mắt thất vọng của cô và hàng nghìn sự dằn vặt, tư tưởng đang đấu tranh trong lòng mình. "Tôi đã làm nên điều tồi tệ gì thế này?". Tôi đã phá vỡ niềm tin của một người luôn giành cho tôi niềm tin và cơ hội. Giá như tôi chăm chỉ học bài thì những điểm số đó chính là thực lực của tôi chứ không phải là nhờ gian lận mà có được. Giá như tôi chăm chỉ học bài hơn, sự việc ngày hôm nay cũng không xảy ra thì cô cũng không phải thất vọng nhiều đến thế. Nhưng tất cả chỉ là giá như… Có hai thứ trên đời không thể thay đổi, một là lời nói đã lỡ, hai là hành động đã làm. Con người không thể kiểm soát được thời gian không thể thay đổi, không thể né tránh được quá khứ chỉ có thể đối diện với hiện thực ngay trước mắt.
Trống trường đã điểm các bạn lần lượt nộp bài rồi ra về trước, chẳng mấy chốc trong lớp học chẳng còn ai khác ngoài tôi và cô ở lại. Tôi bước những bước chân nặng nề như có trùy cột vào chân. Lòng tôi thấp thỏm sợ hãi mong những bước đi chậm của mình có thể khiến tôi đến chỗ cô lâu hơn một chút có lẽ vì chính lòng tôi cũng có cảm giác không muốn đối mặt với cô sau tất cả. Cô cất tiếng nói phá vỡ bầu không khí im lặng trong lớp học :
- Em ngồi xuống đi. Cô có một vài chuyện cần trao đổi với em.
Giọng cô phần mềm mại em ở những lúc cô cô đưa chúng tôi và những bài giảng nhưng vẫn phảng phất đâu đó một nỗi buồn thầm kín. Cô vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng như một người mẹ đang dạy dỗ đứa con thơ của mình nhưng tôi không có dũng khí để nhìn vào ánh mắt đấy :
- Cô hiểu mọi việc rồi. Từ trước đến nay đều dùng cái này để dứt điểm những lỗ hổng kiến thức của em và có những điểm số gian dối như thế này em nghĩ xem có đáng để làm như vậy hay không?
Tôi muốn trả trả lời lại cô điều gì đó nhưng có gì đó giữ lời nói của tôi nuốt trở lại trong cổ họng. Miệng tôi lắp bắp nhưng không thể nói ra được một câu nào rõ ràng. Cô lại cất tiếng khuyên nhủ :
- Thật ra cô đã dạy nhiều thế hệ học sinh và đây cũng là tình trạng chung của một bộ phận học sinh mới vào lớp Sáu. Các em đã quá quen với việc học thoải mái và thời gian vui chơi luôn nhiều hơn việc học tập. Khi lên cấp II việc thay đổi môi trường khiến các em không thể thích nghi được với việc học tập quá nhiều phải tiếp nhận một lượng kiến thức lớn khiến các em muốn từ bỏ. Và cũng vì thế nhiều học sinh cũng đã chểnh mảng kiến thức ở lớp dưới rồi càng lên những lớp trên kiến thức lại càng bị thiếu hụt đi nhiều. Nhưng em thử nghĩ xem, việc em học ở lớp Sáu là rất quan trọng, là một nền tảng kiến thức cho những lớp học trên nữa. Đặc biệt là tính xa hơn là tương lai sau này với các em chính là cánh cổng vào THPT, ngay từ khi những kiến thức cơ bản đã không có thì con đường sau này sẽ rất khó khăn. Vì thế mà điều em cần làm là phải chăm chỉ học hành ngày từ bây giờ, bổ sung lại kiến thức thì mới được. Còn những bài kiểm tra gian lận này cô không tính với em nữa nhưng sau này em phải cố gắng lên đạt được những điểm số thật tương xứng với khả năng của mình. Có biết khả năng của em học tốt nhưng vì không cố gắng mà mới dẫn đến việc này. Chỉ cần có ý chí thì không quá muộn để bắt đầu lại lần nữa. Khoé mắt tôi ươn ướt, tôi không nghĩ cô sẽ hiểu cho cảm giác của tôi đến thế. Cô nhẹ nhàng xoa đầu tôi :
- Đừng khóc, mọi phép màu sẽ biến mất. Sau này chỉ nên để nước mắt rơi vì hạnh phúc chứ đừng để chúng rơi vì ân hận làm một điều gì đó quá muộn màng.
Cô an ủi tôi vài câu rồi hai cô trò cùng trò chuyện về phương pháp học giúp tôi nhớ kiến thức tốt hơn. Từ giây phút đó, tôi đã tự hứa với lòng mình phải cố gắng học tập thật tốt để không phụ niềm tin của cô. Nhưng nó lại chẳng dễ dàng gì khi quãng thời gian tôi đánh mất đã quá lớn cùng với đó lượng kiến thức ngày một nhiều lên. Có những lúc tôi đã cảm thấy chán nản vì việc học như trước đây. Nhưng may mắn cô vẫn ở bên cạnh tôi khuyên nhủ động viên như một người bạn bạn thân thiết, điều này khiến tôi cảm thấy trân trọng cô rất nhiều. Đó là một hành trình khó khăn phải đánh đổi nhiều thứ. Trong khoảng thời gian đó tôi cũng nhận ra được nhiều điều. Chạm có lẽ chỉ mất 0,43s tìm kiếm trên mạng từ khoá này. Nhưng để chạm vào ước mơ thì cả là một thời gian "đổ mồ hôi" và đánh đổi bằng nước mắt mới có thể nắm được trong tay. Ngày tôi thông báo kết quả học tập của mình đến với cô. Tôi có thể cảm thấy được niềm hạnh phúc không giấu được trong từng lời nói. Thành công ngày ấy nếu không có cô thì tôi sẽ không bao giờ làm được và chạm tới được những ước mơ như ngày hôm nay. Cô như là một người mẹ thứ hai trong lòng tôi và là người luôn thấu hiểu cảm xúc của tôi, dìu dắt tôi trên những con đường ước mơ đẹp nhất.
Kỷ niệm luôn là những hồi ức đẹp đẽ mà chúng ta luôn đặt vào chiếc hộp muốn cất giữ mãi mãi trong hồi ức và cả trái tim. Có thể những kỉ niệm ấy sẽ trở thành dĩ vãng bị lãng quên. Thế nhưng mỗi ai từng đi qua khi rời đi sẽ đều mang theo những "hạt bụi quý giá". Đó sẽ là cái vĩnh hằng với thời gian chỉ trôi vào quên lãng khi trái tim này ngừng đập. Mỗi khi ùa về lòng tôi lại cảm thấy nôn nao hoài niệm. Lưng chừng tuổi trẻ đầy nhiệt huyết nhưng cũng nhiều những bấp bênh khó nhọc. Tôi nhận ra con đường phía trước còn nhiều khó khăn nhưng kỷ niệm thời đi học được cắp sách đến trường chính là những "hành trang" cho chúng ta sức mạnh đi qua mọi giông tố còn đang chờ đợi chúng ta ở tương lai phía trước.​
Gửi về nơi phượng đỏ Quỳnh Hương Van Hoc Tre.jpg

Cuộc thi viết “Mùa Tết” Văn Học Trẻ 2023
Truyện ngắn "Gửi về nơi phượng đỏ - Bước chân đến với sự trưởng thành
Quỳnh Hương
 
Sửa lần cuối:
Từ khóa
#cuocthivietmuatet cuoc thi viet gửi về nơi phượng đỏ nhớ mái trường xưa
263
3
0
Trò chuyện ngay
Đăng nhập để sử dụng ChatBox
  1. Triều Anh @ Triều Anh:
    @Phong Cầm xa chợ huyện thì ít ồn ào. Chỗ chị tiếng ồn dữ lắm, có khi không làm việc được.
  2. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @Triều Anh, chợ huyện là cũng đông rồi, chỗ em cách huyện 30km lận.
  3. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Phần thưởng nhỏ thôi hổng cần lớn đâu ad
  4. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    ad tổ chức viết ngoại truyện đi ad, ngoại truyện hoặc fanfic đều được. Box đó ít quá à
  5. H @ Haneul:
    Cả nhà onlien vui quá
  6. Triều Anh @ Triều Anh:
    Nhà chị cũng không phải thành phố, chỉ là chợ huyện thôi mà mọi người mua hoa, trái cây, vàng dữ lắm!
  7. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @Triều Anh, chỗ em ở quê, dân làm nông nên cũng không bị ảnh hưởng của ngày vía thần tài nhiều. Người kinh doanh và có ít tiền bạc mới thường chú trọng ngày này hơn.
  8. Triều Anh @ Triều Anh:
    Sáng nay mọi người có mua vàng tích trữ cho may mắn cả năm không? Mình đi dạy về ngang tiệm bán vàng thì người ta xếp hàng như đi rạp xem phim. Khủng thật
  9. Triều Anh @ Triều Anh:
    Chắc hành trình lên top còn dài. Mong được gần Lan Hương và Phong Cầm đã là phấn đấu lớn của bản thân rồi
  10. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Sáng nay tôi có nên đi mua 1 phân vàng không :v
  11. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Với tốc độ đỉnh cao của chị thì lên top 1 là sớm muộn :v
  12. Lan Hương @ Lan Hương:
    @Triều Anh dạo này em xuống rồi chị @Triều Anh lên ngôi nha :smile:
  13. Triều Anh @ Triều Anh:
    Không thể nào đâu Phong Cầm.Làm sao mà có khả năng vượt qua Lan Hương và em cơ chứ
  14. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Top 1 sever VHT là của mình rồi muahaha. Nhưng mà nguy cơ chị Triều Anh chuẩn bị đẩy mình xuống top 2 là rất cao :v
  15. Triều Anh @ Triều Anh:
    Mai Triều Anh cũng hết tết. Năm nay đi nhiều. Mệt có. Vui có. Và có bài chia sẻ với diễn đàn nhé. Chúc mọi người năm mới làm việc thuận lợi và như ý!
  16. Nguyên Vương @ Nguyên Vương:
    Mọi người ăn Tết vui vẻ chứ ạ? Ngày mai là đi làm lại rồi nhỉ :uq:
  17. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Chúc năm mới Diễn Đàn vạn sự như ý, Phát tài phát lộc.
  18. Triều Anh @ Triều Anh:
    Chúc mọi người năm mới An Khang Thịnh Vượng, Vạn Sự Như Ý!
  19. T @ Trương Thị Diễm Phúc:
    29 Tết r, mọi người đã dọn nhà xong chưa
  20. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Chúc Tất Niên vui vẻ!
  21. Hà Nội Honey @ Hà Nội Honey:
    Bạn chỉ việc copy link Youtube và dán trực tiếp vào khung soạn thảo văn bản bth là dc thôi
  22. Q @ QuangNhat:
    Cảm ơn admin Phong Cầm. Mình đã đăng được video.
  23. Q @ QuangNhat:
    Mình sẽ thử với fb.
  24. Q @ QuangNhat:
    Cảm ơn ad Phong Cầm. Mình đã up lên YouTube rồi tải từ YouTube về mà forum VHT. Vậy mà vẫn không được.
  25. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @QuangNhat, bạn có thể up bài hát đó lên youtube hoặc mạng xã hội khác trước sau đó gắn link video vào bài viết sẽ hiện ra video đó và mn xem được ạ

Sáng Tác Mới

Định hướng forum.vanhoctre.com

  • Văn Học Trẻ Online (VHTO) - Diễn đàn Học văn, sáng tác văn học mở. Nơi bạn có thể chia sẻ và cập nhật kiến thức văn học mới nhất. Tham gia sáng tác tự do, dự thi các cuộc thi sáng tác văn học mở với nhiều giải thưởng hấp dẫn, thường xuyên. Tâm sự, cafe văn chương.
    VHTO đang hoạt động thử nghiệm chờ xin giấy phép .

Đang có mặt

Kiến thức Văn Học 12

Top