"Hạnh phúc là một tấm chăn hẹp, người này co thì người kia hở."

"Hạnh phúc là một tấm chăn hẹp, người này co thì người kia hở."

D
Dieu Hoee
Hạnh phúc giống như một tấm chăn hẹp. Khi người này co lại cho ấm, thì ở đâu đó, người kia lại bị hở ra giữa cái lạnh len lỏi. Nó không phải là thiên đường cho những cư dân có thể ung dung nằm trọn bên trong, càng không phải là phần thưởng mà ai cũng được trao cho đủ đầy, vẹn nguyên. Trong đời sống này, dường như luôn tồn tại cảnh “kẻ đắp chăn bông, người lạnh lùng”, và chúng ta – dù muốn hay không – cũng đôi lần phải học cách chấp nhận điều ấy.

Tôi từng nghĩ hạnh phúc là một nơi chốn rực rỡ, nơi ai bước vào cũng được sưởi ấm như nhau. Nhưng càng lớn lên, càng đi qua nhiều đoạn đời, tôi mới nhận ra hạnh phúc không hề rộng rãi đến thế. Nó hẹp, vừa vặn, thậm chí có phần khắt khe. Không phải vì nó cố ý làm khó con người, mà bởi mỗi người mang theo một nỗi niềm, một khát khao khác nhau, và không có tấm chăn nào đủ lớn để che chở cho tất cả cùng lúc.

Hạnh phúc không phải là thiên đường, càng không phải là nơi trú ẩn vĩnh viễn. Nó mong manh, tạm bợ, và thường chỉ ghé lại trong những khoảnh khắc rất ngắn. Một buổi chiều nắng vừa đủ, một bữa cơm đủ đầy tiếng cười, một cái nắm tay đúng lúc, hay một câu nói khiến lòng dịu lại giữa mênh mang mệt mỏi. Hạnh phúc hiếm khi tồn tại trong những điều quá lớn lao, mà thường trú ngụ trong những điều rất nhỏ, rất đời. Có người gặp hạnh phúc sớm, có người phải đợi rất lâu. Có người chỉ cần một chút là thấy đủ, có người cả đời vẫn thấy thiếu. Nhưng không ai hoàn toàn trắng tay, cũng không ai nắm giữ trọn vẹn. Điều khác biệt nằm ở cách mỗi người nhận ra và giữ gìn phần hạnh phúc của mình.

Tôi từng chứng kiến những người không có nhiều, nhưng ánh mắt họ luôn sáng. Họ không có nhà cao cửa rộng, không có cuộc sống khiến người khác ngưỡng mộ, nhưng họ biết đủ. Họ trân trọng từng bữa ăn, từng buổi tối được về nhà, từng giấc ngủ yên bình. Với họ, hạnh phúc không phải là tấm chăn bông dày dặn, mà là việc không phải run rẩy trong cái lạnh của bất an. Ngược lại, có những người tưởng như đang đắp chăn rất ấm, nhưng lòng họ lại lạnh. Họ có đủ vật chất, đủ thành tựu, đủ những điều người khác ao ước, nhưng lại thiếu một thứ gì đó không gọi tên được. Hóa ra, không phải cứ ở gần hạnh phúc là sẽ cảm nhận được hạnh phúc. Đôi khi, chính sự so đo, tham cầu khiến con người không còn thấy ấm, dù đang ở trong chăn bông.

Có lẽ, điều quan trọng không phải là tấm chăn rộng hay hẹp, mà là cách ta co mình trong đó. Khi ta biết chấp nhận rằng mình không thể có tất cả, lòng sẽ nhẹ hơn. Khi ta thôi so sánh phần ấm của người khác với phần lạnh của mình, ta sẽ bớt tổn thương hơn. Và khi ta học cách sưởi ấm chính mình, ta sẽ không còn quá phụ thuộc vào việc ai đang giữ phần chăn nhiều hơn.
Hạnh phúc được phân phát cho mỗi người theo một cách khác nhau. Có người nhận nó trong gia đình, có người tìm thấy trong công việc, có người gặp nó ở một người xa lạ, và cũng có người phải đi rất xa mới nhận ra hạnh phúc luôn ở ngay trong chính mình. Không có khuôn mẫu chung cho hạnh phúc, cũng không có thước đo nào để so sánh đúng - sai, nhiều - ít. Cuối cùng, có lẽ điều đẹp nhất mà con người có thể làm là học cách chấp nhận phần chăn của mình. Không oán trách, không giành giật, không tự dằn vặt vì những điều mình chưa có. Bởi trong cái lạnh vừa đủ ấy, ta học được cách kiên cường. Trong sự thiếu hụt vừa phải ấy, ta học được cách trân trọng.

Hạnh phúc không phải là nơi ta đến để trú ngụ mãi mãi, mà là khoảnh khắc ta nhận ra: dù chăn có hẹp, dù đêm có lạnh, ta vẫn đủ bình yên để tiếp tục sống, tiếp tục yêu, và tiếp tục hy vọng. Và như thế, có lẽ cũng đã là một dạng hạnh phúc rồi.
 
19
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.