Kể lại câu chuyện nỗi dằn vặt của An-đrây-ca

Sen Biển
Sen Biển
Kể lại câu chuyện nỗi dằn vặt của An-đrây-ca
Chắc hẳn các em rất ấn tượng với nhân vật An-đrây-ca và những nỗi ân hận của cậu ấy? Vậy các em có muốn đóng vai An-đrây-ca để kể lại câu chuyện của mình không? Hãy để chúng tôi giúp các em làm điều đó nhé!

Trong bài viết này các em sẽ được hướng dẫn cách lập dàn ý kể lại câu chuyện Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca và một số bài văn mẫu Kể lại câu chuyện Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca nhé!


1. Dàn ý Kể lại câu chuyện nỗi dằn vặt của An-đrây-ca

1. Mở bài:

Kể về nơi chốn, thời gian xảy ra câu chuyện.
Xác định vị trí nhân xưng khi kể chuyện.
Trong bài kể chuyện này nhân vật kể chuyện chính là cậu bé An-đrây-ca và xưng ngôi kể là tôi

2. Thân bài

Kể lại diễn biến của câu chuyện
Thứ tự thời gian nhân vật sự việc
Ghi theo câu chuyện Ghi từng nhân vật Ghi từng sự việc
Cậu bé An-đrây sống cùng với ai
Mẹ đã nhờ cậu bé làm việc gì?
Trên đường đi, cậu bé đã gặp chuyện gì?

3. Kết bài

Kết quả các sự việc diễn ra như thế nào? Nêu nhận định, cảm xúc của nhân vật cậu bé An-đrây-ca về lỗi lầm mình gây ra.

Các bài văn kể chuyện sau đây giúp các em học sinh nắm được trình tự làm bài văn kể chuyện theo lời nhân vật trong chính câu chuyện. Các em học sinh nắm được trình tự làm bài văn kể chuyện theo lời nhân vật trong chính câu chuyện. Các em học sinh tham khảo, lên ý tưởng cho bài viết hiệu quả nhất.

2. Kể lại câu chuyện nỗi dằn vặt của An-đrây-ca Hay nhất

Có những lỗi lầm có thể sửa chữa, nhưng tôi đã mắc phải một lỗi lầm không bao giờ sửa được. Tôi đã bị mất đi người thân yêu nhất của mình. Sau đây, tôi xin kể lại câu chuyện đó để các bạn nghe và cùng rút kinh nghiệm:

Năm đó, tôi lên 9 tuổi, sống với mẹ và ông. Bố tôi di công tác xa nên ít khi về thăm nhà được. Ông tôi 96 tuổi rồi nên ông hay ốm vặt lắm.

Một buổi chiều, tôi nghe thấy ông nói với mẹ tôi:

- Bố khó thở quá!
Mẹ liền gọi tôi vào, dúi vào tay tôi tờ giấy ghi tên thuốc, nói:

- Con chạy đi mua loại thuốc này cho mẹ. Nhanh lên con nhé!

Tôi liền nhanh nhẹn đi ngay. Đường từ nhà tôi đến hiệu thuốc không xa nhưng lại qua một sân bóng rộng. Thấy tôi, bọn bạn gọi:

- An- đrây- ca ơi, vào đây chơi với chúng tớ đi!

Biết mình là một tiền đạo giỏi và nghĩ đây là cơ hội tốt nhất để thể hiện tài năng, tôi nhận lời ngay. Chơi rất vui nên tôi quên mất lời mẹ dặn. Mãi đến khi sút bóng vào lưới, nghe bọn bạn reo hò, tôi mới sực nhớ đến ông, liền ba chân bốn cẳng chạy đi mua thuốc.

Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt khi nhìn thấy mẹ đang khóc nấc lên. khi đó, tôi đã hiểu chuyện gì đang sảy ra. Tôi xà vào lòng mẹ, khóc:
- Mẹ ơi, chỉ vì con thích chơi bóng nên đã quên lời mẹ dặn, mua thuốc về chậm mà ông mất.

Nhưng mẹ lại an ủi tôi:

- Không, con không có lỗi gì cả. Ông già và yếu lắm rồi nên không thuốc nào cứu được ông đâu. Ông đã qua đời từ khi con vừa ra khỏi nhà.

Thế nhưng tôi không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, tôi ngồi dưới gốc cây táo trước nhà. Cây táo này được ông chăm sóc rất cẩn thận. Tôi thấy đêm đó thật tối và buồn quá. Thì ra, giờ đây, tôi đã mất đi người ông thân yêu, nghĩ vậy, tôi oà khóc.

Sau này, mãi đến khi trưởng thành, tôi vẫn luôn tự dằn vặt mình:

- Giá mình đừng mải chơi, mua thuốc về kịp thì ông còn sống thêm được ít năm nữa. Mình còn được nghe ông kể chuyện nhiều nữa.

Câu chuyện của tôi là thế đấy. Mong các bạn đừng ai mắc phải lỗi lầm lớn như tôi để phải ân hận suốt đời.

Kể lại câu chuyện nỗi dằn vặt của An-đrây-ca - vht.jpg

( Ảnh sưu tầm internet)

3. Kể lại câu chuyện nỗi dằn vặt của An-đrây-ca ngắn gọn

Tôi tên là An-đrây-ca. Lúc lên 9 tuổi, tôi sống với mẹ và ông ngoại, ông ngoại tôi đã 96 tuổi nên rất yếu.

Một buổi chiều, ông nói với mẹ tôi: “Bố khó thở lắm!...”. Mẹ liền bảo tôi đi mua thuốc. Tôi nhanh nhẹn đi ngay, nhưng dọc đường lại gặp mấy đứa bạn đang chơi đá bóng rủ nhập cuộc. Chơi được một lúc, sực nhớ lời mẹ dặn, tôi vội chạy một mạch đến cửa hàng mua thuốc rồi mang về nhà.

Bước vào phòng ông nằm, tôi hoảng hốt thấy mẹ đang khóc nấc lên. Thì ra ông đã qua đời. Tôi ân hận tự trách: “Chỉ vì mình mải chơi bóng, mua thuốc về chậm mà ông chết". Tôi oà khóc và kể hết mọi chuyện cho mẹ nghe. Mẹ an ủi:

- Không, con không có lỗi. Chẳng thuốc nào cứu nổi ông đâu, ông đã mất từ lúc con vừa ra khỏi nhà.
Nhưng tôi không nghĩ như vậy. Cả đêm đó, tôi ngồi nức nở dưới gốc cây táo do tay ông vun trồng. Mãi sau này, khi đã lớn, tôi vẫn luôn dằn vặt: “Giá mình mua thuốc về ngay thì ông ngoại còn sống thêm được vài năm nữa!”.

Qua bài viết này hi vọng các em biết cách kể lại câu chuyện Nỗi dằn vặt của An-đrây-ca và đạt được số điểm thật cao khi gặp đề kiểm tra có dạng này. Ngoài ra các em học sinh và quý phụ huynh có thể tham khảo những bài văn hay lớp 4 khác Tại Đây.

Sen Biển(sưu tầm)
 
Từ khóa
dàn ý kể lại câu chuyện nỗi dằn vặt cử an-đrây-ca kể lại câu chuyện kể lại câu chuyện nỗi dằn vặt của an-đrây-ca những bài văn hay lớp 4 nỗi dằn vặt của an-đrây-ca hay nhất nỗi dằn vặt của an-đrây-ca ngắn gọn
119
2
0
Shoutbox
Đăng nhập để sử dụng ChatBox
  1. VHT Books @ VHT Books:
    Xin chào @Bich Khoa
  2. Bich Khoa @ Bich Khoa:
    Hi, chào mọi người
  3. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Chào tháng 10, trời trong xanh, nắng đẹp. Lá vàng rất êm :)
  4. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Shoutbox has been pruned!

Định hướng forum.vanhoctre.com

  • Văn Học Trẻ Online (VHTO) - Diễn đàn Học văn, sáng tác văn học mở. Nơi bạn có thể chia sẻ và cập nhật kiến thức văn học mới nhất. Tham gia sáng tác tự do, dự thi các cuộc thi sáng tác văn học mở với nhiều giải thưởng hấp dẫn, thường xuyên. Tâm sự, cafe văn chương.
    VHTO đang hoạt động thử nghiệm chờ xin giấy phép .

Chuyên mục nổi bật

VĂN 4

Đang có mặt

Top