Dự thi Khi mùa hoa phượng nở - Lê Huỳnh Anh Tuấn

Dự thi Khi mùa hoa phượng nở - Lê Huỳnh Anh Tuấn
“Yeah... được nghỉ hè rồi, chơi cho thỏa thích, khỏi phải sợ ba má đánh đòn nhắc nhở học bài.”

“Tao còn nhớ hồi thi cuối kỳ, trước hôm thi mày trốn đi chơi với mấy đứa xóm trên, bị ba má tét đít.”

“Đi học cũng vui, nghỉ hè còn vui hơn, thỏa thích mà chơi. Nắng quá thì xuống sông tắm. Chiều mò cua, kéo cá với mấy chú trong xóm là có một nồi cá trắng kho mặn ăn với cơm trắng no một buổi. À, sắp giỗ ông nội thằng Tí, bữa đó kéo nhau xuống xuồng chèo tuốt qua xóm trên coi mấy chú mổ heo.”

Ha ha.... Tiếng cười cứ rôm rả, gần rồi xa tít. Thằng Tèo, thằng Cu Đen, thằng Tí Đô gần xóm tôi đấy. Nhà tụi nó cách nhà tôi chừng đâu ba, bốn cái ruộng. Cứ mỗi độ vào hè được nghỉ, tụi nó hí hửng lắm. Tôi nhớ không lầm, sau kỳ nghỉ hè này tụi nó phải lên xóm trên để học cấp hai. Rồi đấy, bây giờ thì hí ha hí hửng mà nghỉ hè, nghỉ ơ, sau này hết cấp hai, cấp ba lại khóc bù lu bù loa nuối tiếc. Tôi biết tất, vì lúc đó, tôi cũng thế đấy. Tiếng tụi nó vọng qua khung cửa cũng là lúc tôi khép lại quyển nhật ký trên tay.

Đám con nít ranh này quậy nhất xóm, hễ mà nhắc tới thằng Tí Đô con chú Mười, từ xóm trên đến xóm dưới, ai cũng biết, ai cũng lắc đầu cười. Nó không những là cái thằng hí hửng nhất, hăng hái nhất khi có ngày nghỉ vào dịp lễ, tết hội, nghỉ hè mà còn là đầu xỏ cho các trò chơi phiêu lưu mạo hiểm. Trường thông báo nghỉ là lòng nó lại nôn nao, ngồi trong lớp học mà hồn treo tít trên ngọn me, ngọn mít. Nghe bé Hoa con bác Tám kể lại, có lần trường thông báo nghỉ ba hôm tiếp đón đoàn Sở về thanh tra, nghe thế nó cứ ngơ ngơ, ngáo ngáo. Đến tiết toán, thầy Tuấn gọi nó lên bảng làm bài vậy mà nó lại làm sai một bài đơn giản, thế là bị cả lớp xúm lại cười giòn giã.

Xóm tôi tụi con nít ai ham chơi bằng thằng Tí Đô chứ. Hồi thi cuối kỳ cuối lớp năm, nghe chú Mười kể với ba tôi, nó trốn đi chơi với mấy đứa xóm trên đến gần tối om để chú Mười, má nó, cùng đám thằng Tèo, thằng Cu Đen phải chong đèn đi kiếm. Kỳ đó, mém chút nữa thằng Đô thi rớt môn toán ở lại lớp. Hôm đó, sợ ba má đánh đòn, nó trốn ở ụ rơm khóc ù ụ làm ai cũng tưởng ba má nó tét đít một trận nên thân rồi chứ.

Còn cái thằng đem cái xấu của bạn ra khoe là thằng Tèo, con chú Bảy cùng xóm. Nó hiền lành có tiếng, nhưng phá ngầm, có điều hay bị dụ. Nó còn là kình ngư của xóm, bơi giỏi chẳng khác vận động viên Ánh Viên. Cô Chín tôi hay chọc nó, kêu nó học cho giỏi rồi đi thi “si gem” cho có với người ta. Nghe vậy khoái chí, thằng Tèo nó cứ cười tít mắt rồi bị tụi thằng Tí Đô, thằng Cu Đen chọc quê.

Tôi nhớ hè năm ngoái, độ giữa tháng bảy nắng cháy da đầu, bốc hỏa cả người, đám tụi nó kéo nhau ra sông tắm, cách nhà tôi cũng tầm hai, ba bờ ruộng. Con sông nhỏ về chiều ngang nhưng nó dài lắm, nối cả xóm trên lẫn xóm dưới. Hai bên bờ sông trải dài là hàng cây dừa nước, đám lục bình cứ lênh đênh theo từng đợt nước ròng, nước lớn. Bờ sông có cây phượng vĩ không biết đã có tự bao giờ, nhưng tôi biết rằng nó đủ lớn so với tuổi đời của tôi và đám tụi thằng Tí cộng lại. Từ xa, tôi hì hục đạp chiếc xe đạp thời Mỹ của ông nội tôi về nhà sau giờ học. Tiếng xe đạp cứ cót két cót két, êm tai đến nỗi tôi chẳng nghe thấy tiếng thằng Cu Đen kêu tôi. Khi tôi chợt nhận ra thì thằng Tèo nó đã trèo lên nhánh cây phượng già, chuẩn bị tư thế nhảy ụp xuống sông như mấy anh vận động viên trong các kỳ SeaGame. Tôi liền thắng xe đâu chừng được vài mét, chưa kịp nhắc nhở nó và nó còn chưa kịp nhảy thì cành phượng đã gãy rớt xuống sông, thằng Tèo cũng rớt tủm theo uống một bụng nước, chiều về đau bụng khóc cả ngày hôm sau. Mấy hôm sau, tôi nghe thằng Cu Đen nói, thằng Tèo bị chơi, bị thằng Tí Đô chơi một vố, thế là tụi nó giận nhau hết hai ngày.

Con nít mà, giận nhau vài ngày rồi lại hòa nhau thôi. Tiếng nói cứ thế mất hút trên những cánh đồng chuẩn bị ngã màu cắt.

Đã bao lần tôi tưởng chừng cây phượng già ấy không đủ sức chống chọi với thời gian, ấy vậy sức sống của nó lạ thường, vào mùa nó vẫn nở rộp trời, đỏ lòe cả một mặt cắt lòng sông. Lúc ấy, phượng đang mùa hoa nở và cũng là lúc tôi kết thúc cấp ba chuẩn bị thi Đại học. Phượng vĩ độ ấy đẹp đến lạ thường. Có lẽ, với tôi, mùa hoa phượng nở năm ấy là mùa hoa phượng đẹp nhất và bây giờ tôi mới hiểu hết lời nói của chị Thủy đã từng nói với tôi.
Khi mùa hoa phượng nở - Văn Học Trẻ.jpg

(Anh Tuấn)

Cây phượng vĩ ở bờ sông đối diện khung cửa sổ nhà tôi. Gốc phượng to, chắc chắn, rễ của nó ăn sâu vào lòng đất lâu năm. Cây phượng vĩ không đứng thẳng mà ngã ra sông một chút, những chùm phượng vĩ nở rộ in bóng nước trong xanh, ánh lên sắc đỏ mờ nhạt, chứ không rực rỡ, đậm màu như trên những tán cây. Hình ảnh đó cũng đủ sức phản chiếu bao hoài niệm trong ký ức mùa hè của tôi. Tôi thường đưa mắt xa xăm ngắm nhìn, lớn lên, thay lá, ra hoa để rồi thẩn thờ, bâng khuâng gom lại những kỉ niệm thanh xuân đẹp nhất trong tâm trí của tôi.

“Chị Thủy, nhìn kìa, phượng nở rồi, hái nó xếp hình con bươm bướm đi.”

Những cánh phượng đỏ thắm được chị hái xuống, nhặt lấy từng cánh hoa xếp thành một con hồ điệp. Nó đẹp lắm. Mơ hồ nó vỗ cánh bay trong không trung, bay mãi, bay mãi, bay đi chỉ còn tiếng vọng trong tiềm thức. Tôi tỉnh giấc trên chiếc bàn đầy bươm bướm xếp từ một đóa phượng vĩ mà chẳng biết tôi đã ngủ gục từ lúc nào.

Tôi mơ thấy chị.

Tôi sinh ra và lớn lên trong một xóm nhỏ của một ấp thuộc tỉnh Long An. Nhà tôi cũng không khá giả gì mấy, vừa đủ điều kiện cho tôi ăn học đến bây giờ. Tôi giờ đây là sinh viên năm cuối của một trường Đại học. Khi nhìn lại mùa phượng năm ấy, tôi dường như nuối tiếc vì đã bỏ lỡ nhiều điều.

Nhìn tụi thằng Tí, tôi chớt nhớ về tuổi thơ tôi gắn liền với lớp đường đá đỏ đầy bụi, hằn in dấu chân lấm lem mỗi khi lặn lội đi học vào mùa mưa, là những con đường đầy đá xanh, đi chân không đến lỏm chỏm từng lỗ trên lòng bàn chân, là cánh diều bay cao tít, là tuổi thơ chơi trò tuột quần nhau, ăn quan, nhảy dây, vân vân. Tất cả với tôi giờ đây, chúng lần lượt kéo nhau vào ký ức, tất cả chỉ còn là kỉ niệm mà mỗi khi vào hè tôi lại nhớ đến vỡ òa. Nơi đây chất chứa thật nhiều kỉ niệm của tuổi thơ, đặc biệt với một người chị, người chị mà tôi không bao giờ quên.

Chị ấy tên Thủy, con của bác Tư - anh của ba tôi. Tôi lớn lên cùng chị, dù chị cách tôi tận năm tuổi. Tôi còn một người chị nữa, tên Oanh, con của bác Năm - em ba tôi. Cả ba chị em chúng tôi thân nhau lắm, có vui, có buồn, có giận hờn. Tôi vẫn nhớ như in dáng người mảnh khảnh, ôm ốm của chị. Tôi nhớ tà áo dài trắng được vén lên gọn gàng mỗi khi chị đạp xe đội nắng giữa trưa đến trường. Chị Thủy thương anh em tôi lắm. Thằng Trung, thằng Nghĩa là em ruột của chị. Tôi, thằng Hải là hai anh em ruột. Còn thằng Bi, con cô Chín nữa, lúc đó nó mới vừa được sinh ra đâu chừng năm, sáu tháng. Chị Thủy khoái nó lắm, bế nó suốt. Tôi còn nhớ đâu lúc chị còn chiếc xe đạp martin, chị hay bỏ thằng nhỏ trên rổ xe đạp quanh sân. Còn tôi với thằng Hải, cứ sơ hở một chút là bị chị Thủy, chị Oanh kéo tuột mất quần. Có lúc tôi giận đỏ mặt, khóc mếu máu.

Tôi khù khờ lắm mà cũng gan dạ lắm. Tôi có một vết sẹo phỏng trên tay, nó là hậu quả của việc gan dạ, tôi cứ nhớ nó mãi đến bây giờ. Tôi vừa được nghỉ hè cuối năm lớp bảy. Hôm đó chị tập láy xe máy ở gần bờ sông gốc phượng, chiếc “rim” Thái xịn lắm, chị rủ tôi theo cùng.

“Ê, lên tao chở cho vài vòng.”

“Thôi nha, Độ còn yêu đời lắm.”

“Lên đi, tao chạy được rồi. Tin tao!”

Phượng nở rộp, đỏ cả một khoảng trời. Ánh trời chiều đang buông mình ngã tím. Chị Thủy chở tôi đi hết con sông dài, tôi và chị ngắm trọn những cảnh sắc thiên nhiên ban tặng cho làng quê tôi.

Tôi thu vào mắt mình cánh đồng xanh đang ngã màu chín thơm giọt mồ hôi của người nông dân bán mặt cho đất, bán lưng cho trời với nghề nông; là những tán hoa phượng đang khoe mình trong ánh chiều; là những ụ rơm cao như những ngọn núi; là những con cá lóc, cá rô ngoe nguẩy dưới lổ chỗ; là hàng dừa nước xanh mướt; là bụi tre xanh nghiêng mình trong gió lộng; là hàng dăm bụt đua sắc cùng màu phượng nở một góc bên đường. Đó còn là đám trẻ hồn nhiên tinh nghịch đang trèo tít trên ngọn me; là người nông dân đang thăm lưới dưới những con kênh và là các mương xanh trổ quả ra hoa nào cà, nào dưa. Đó là âm thanh tiếng chó sủa, tiếng mèo kêu, tiếng chim hót văng vẳng bên tai cùng tiếng gió rít gào khi xe chạy. Tất cả hòa quyện vào nhau, sinh động lại bình yên, dung dị đến dường nào. Tôi yêu cảm giác thanh bình này. Yêu đến nỗi chẳng muốn thức giấc chút nào.

“Độ, dậy chạy qua nhà bác Mười mua cho bác Tư lít rượu đi con.”

“Dạ.”

Tôi lại ngủ quên từ lúc nào chẳng biết, uể oải ngồi dậy, lười biếng trả lời, cố gắng lếch xuống giường đánh răng, rửa mặt rồi chạy ù đi mua rượu.

“Trưa trời trưa trật còn mớ ngủ hả con.”

“Đâu, con dậy từ sớm rồi chứ. Bác Mười bán cho con lít rượu đi, về cúng giỗ chị Thủy.”

Tôi đưa cho bác cái chai không cầm trên tay. Bác ấy cẩn thận rót cho tôi một lít rượu, mùi rượu thơm xông vào mũi tôi thoang thoảng, đưa tôi du lãng đi đâu chẳng biết.

Hôm đó, sau khi đi hết con sông dài, chị Thủy rẽ hướng lạc vào con đường đang sửa chữa, lầy lội vô cùng. Chạy được một lúc, bánh xe cuốn bùn đá vào vè xe không chạy được nữa. Chị em tôi hì hụt gỡ bỏ từng chút một. Còn tôi, tôi là con trai, lại vụng về. Cạo cạo, gỡ gỡ, tôi đưa tay thẳng vào bô xe, phỏng hết một lớp. Trời về tối, chị em tôi cũng ra khỏi con đường ấy, về nhà trong lấm lem. Chiếc xe ấy cũng không kém gì chị em chúng tôi cả.

“Độ, con sao thế?”

“Dạ.”

Tôi lại ngủ gật nữa à? Chắc tại dạo này tôi học nhiều. Tôi cảm ơn bác Mười rồi quay về nhà. Đã chín năm kể từ ngày ấy. Cái ngày tôi chưa bao giờ nghĩ đến.

“Độ, tối nay qua ngủ với tao.”

“Ba mẹ mày đi chạy xe rồi hả.”

“Không, chị Thủy bị xe đụng, ba mẹ tao ở trong bệnh viện rồi.”

Tôi thất thần nghe tin sét đánh.

Ai cũng lo cho chị, chị Oanh tôi cũng thế. Có thể giữa tôi và chị tuy thân nhau cũng không thân bằng chị Oanh tôi. Họ có nhiều thứ trao đổi với nhau, nói với nhau, vì họ cùng là con gái. Nên nghe tin chị Thủy như thế, chị Oanh buồn lắm. Tôi, thằng Trung, thằng Nghĩa với cả nhà ai cũng cầu nguyện cho chị.

“Trung, chị Thủy sau rồi?”

“Mẹ tao nói mổ xong rồi, đang theo dõi.”

“Chắc vài hôm nữa khỏe là về thôi.”

Mặt trời gác mình sau ụ rơm, chú gà trống về ổ, cũng là lúc gom hết lo lắng vào giấc ngủ.

“Độ, dậy con, dậy....”

Tôi lại ngủ quên à? Mới hai mươi hai giờ ba mươi...

“Kêu thằng Trung, thằng Nghĩa dậy đi, ngủ gì nữa, chị Thủy mất rồi.”

“Trung, Nghĩa... dậy, chị Thủy mất rồi.”

Bà nội xóc mùng đánh thức tôi, tôi hình như vẫn chưa nhìn ra điều gì khác lạ, lặp lại lời nói của bà đánh thức hai thằng đang chợp mắt bên cạnh. Tôi chẳng màn xếp lấy mùng mền, cũng chẳng phải gọn gàng, tươm tất chút nào nữa cả. Tôi kéo bàn, kéo ghế phụ Bà tôi. Tất bật dọn dẹp nhà cửa trong đêm, xong xuôi mọi thứ. Tôi bình tĩnh, chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, ngáo ngơ vô cùng dù tôi nhận thức được, chị Thủy mất. Tôi còn mớ ngủ. Không, tôi đã ngủ được đâu. Tôi lo cho chị. Vậy mà tôi chẳng sốc chút nào sao? Mọi việc làm ngay lúc đó phải chăng tôi chẳng còn ý thức. Thằng Trung, thằng Nghĩa, thằng Hải cũng thế. Bình tĩnh đến lạ thường.

“Anh Độ, sao anh ngủ ở đây?”

“Tụi bây làm gì ở đây thế?”

Tụi thằng Tí ra đây từ lúc nào chẳng biết, tôi lại ngủ nữa à? Tôi đã ngủ bao nhiêu lần rồi, ở nhà, nhà bác Mười, gốc cây phượng.

“Anh không nóng hay sao mà ra gốc phượng ngủ, em ra hái vài chùm phượng cắm hoa cho chị Thủy nè.”

“À, để anh hái phụ. Chị Thủy thích hoa phượng lắm.”

Thằng Tèo nó tởn rồi, chẳng dám leo nữa. Còn thằng Tí Đô thì chỉ làm trò chọc thằng Tèo đến cọc. Tôi với thằng Cu Đen, cứ thế hái được vài chùm.

“Chắc đủ rồi anh Độ.”

Tôi gật đầu nhặt lấy một đóa hoa phượng rơi trên đất, trong khi đó thằng Cu Đen đã ra lệnh cho thằng Tí, thằng Tèo trở về.

“Tụi bây, về thôi.”

Tụi nó kéo nhau đi để tôi thẫn thờ cùng đóa hoa phượng vĩ.

“Chị Thủy, nhìn kìa, phượng nở rồi, hái nó xếp hình con bươm bướm đi.”

Chị Thủy khéo lắm, chị lặt từng cánh phượng đặt xuống một tàu lá chuối, lá đài chị xếp một bên, nhụy hoa chị nhẹ nhàng bỏ nó gần với những cánh hoa. Đài hoa được chị gỡ một lớp màu xanh, chắp đôi với nhau như thân bướm. Chị xếp tiếp cánh hoa, nhụy hoa, một con hồ điệp tuyệt đẹp trên tay chị.

“Chị khéo tay quá, đẹp thật đó.”

“Độ thích hoa phượng không?”

“Thích chứ! Còn chị Thủy thì sao?”

“Thích chứ! Khi nào Độ lớn, độ sẽ còn thích nó nhiều hơn nữa. Mà tại sao Độ lại thích hoa phượng?”

“Vì nó đẹp, đơn giản vậy thôi.”

Chị Thủy bước đến bên mé xông, lấy chân khua nước, nói với tôi.

“Không phải mùa phượng nào cũng đẹp đâu Độ.”

Tôi suy nghĩ một chút, chẳng hiểu gì cả, với tôi lúc đó, mùa nào phượng cũng đẹp, cũng đầy niềm vui, cũng có nỗi buồn nhưng chẳng bao giờ thấy nó xấu cả.

“Vì nó chỉ đẹp khi là mùa chia ly của tuổi học trò.”

“Tuổi học trò”

Lúc đó tôi chẳng hiểu lời nói của chị, tôi còn lặp lại một cách khó hiểu, nhưng giờ tôi đã hiểu lời nói ấy một cách tường tận. Cánh phượng đỏ nhìn vui mắt đấy, nhưng nó lại báo hiệu cho những cuộc chia ly cuối cấp tuổi học trò. Tuổi của hồn nhiên, của ngây thơ và trong trắng. Tuổi của bồng bột, của ngông nghênh, nông nỗi. Đến cuối cùng, ai rồi cũng trưởng thành, cũng phải lớn và ai cũng có cho mình bước đi riêng, cuộc sống riêng. Nhịp sống càng hiện đại, con người dần xa nhau. Gốc phượng ấy không thay đổi, chỉ có chúng ta đang đổi thay từng ngày. Gốc phượng vẫn ở đấy, vẫn che kín những kỉ niệm của tôi và chị, của một tuổi thơ vui vẻ và hạnh phúc.

“Độ, làm gì đó?”

“Ủa, chị Oanh ra đây chi vậy?”

“Thấy mày đứng buồn hiu đây, tao ra hỏi thôi.”

“Chị Oanh, buồn không?”

Tôi biết giữa chị Oanh và chị Thủy có những kỉ niệm từ đẹp đến “xấu xa” với bọn tôi hoặc có những bí mật chỉ có hai người biết. Nhưng đó là những điều đẹp đẽ nhất. Đẹp đến không thể quên và nó biến thành nỗi nhớ, qua ngày tháng, tưởng chừng nó sẽ phai đi, mờ dần, nhưng mỗi khi phượng nở lòng lại chất thêm một chút buồn chẳng thể nào gỡ bỏ.

Đêm biết tin chị mất, sau một lúc tỉnh táo nhất thì cũng là lúc vỡ òa. Tôi nấc từng tiếng khóc nức nở, rồi thằng Trung, thằng Nghĩa cũng khóc theo sau. Sâu trong tôi hoảng loạn lắm. Tôi thích đi chùa với bà, tôi hay nghe câu “cuộc đời vô thường lắm” nhưng chẳng thể tin rằng, cái ngày vốn nó sẽ xảy ra lại đến gần như thế. Ngày chị mất, gốc phượng cũng rũ mình, hoa phượng cũng rụng đầy bờ sông. Ngày chị mất, mưa lất phất trên sông, mưa trong sâu thẩm trái tim tôi. Chiếc khăn tang lộng gió trên nhành phượng, hình như chị về.

“Độ, mày sao thế? Qua nay mày cứ hay ngủ gật.”

“Chị Oanh, chị Thủy về kìa!”

Nói rồi tôi đưa tay chỉ xa xăm trên một khoảng không nắng hạ, mây như cười nói, nắng như dịu bớt, hoa phượng thêm đỏ sặc sỡ, mặt sông gợn sóng như hớn hở. Khuôn mặt tuổi mười lăm hiện lên đầy tinh khôi, áo dài trắng vẫn thướt tha nhìn tôi cười nói:

“Về đi, tao đang ở nhà nè, hai đứa bây đứng đó làm gì?. Độ, về nhà đi....!"

Tôi thấy mình miên man chạy, chạy qua một, hai cánh đồng và tôi thấy cánh phượng rơi hồng mặt đất, thấy chị vẫy tay chờ tôi ở nhà. Tôi mở mắt.

“Sốt cao dữ vậy.”

Chẳng có gì cả, tất cả chỉ là mơ sao?

Tôi bị sốt.

Thằng Cu Đen nói tôi bị ngất ngoài gốc phượng, may có chị Oanh ra kiếm đưa đi bệnh viện kịp thời. Tôi mệt mỏi ngồi dậy trong trạm xá, đến tối thì tôi đã hạ sốt. Sáng hôm sau với ba chai nước biển, tôi đã được xuất viện trở về nhà, từ xa tôi thấy cây phượng vĩ như cười với tôi, lòng chợt buồn rơi nước mắt từ lúc nào chẳng biết. Người ta nói đúng, mùa hoa phượng nở là mùa của chia ly, nhưng cuộc chia ly này đau đớn quá.

Phượng lại nở rồi, một mùa nhớ lại đến.
 
Sửa lần cuối:
Từ khóa
hoa phượng nghỉ hè phượng vĩ và tiếng ve
  • Like
Reactions: Phong Cầm
178
1
0
Trò chuyện ngay
Đăng nhập để sử dụng ChatBox
  1. Q @ QuangNhat:
    Cảm ơn VHT.
  2. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Được bạn. Vẫn đang mùa xuân, bạn sáng tác và để tiền tố tùy ý. BQT luôn đón nhận, biên tập để có tác phẩm hay đề xuất với bạn đọc
  3. Q @ QuangNhat:
    Mình muốn hỏi là sau khi đã có thông báo tặng thưởng sáng tác mới "về tết" (tức là đã ngừng nhận bài đăng trong mục "sáng tác", thì từ giờ khi đăng bài viết mới mình sẽ dùng tiền tố "sáng tác" có được không?
  4. Triều Anh @ Triều Anh:
    @Phong Cầm xa chợ huyện thì ít ồn ào. Chỗ chị tiếng ồn dữ lắm, có khi không làm việc được.
  5. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @Triều Anh, chợ huyện là cũng đông rồi, chỗ em cách huyện 30km lận.
  6. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Phần thưởng nhỏ thôi hổng cần lớn đâu ad
  7. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    ad tổ chức viết ngoại truyện đi ad, ngoại truyện hoặc fanfic đều được. Box đó ít quá à
  8. H @ Haneul:
    Cả nhà onlien vui quá
  9. Triều Anh @ Triều Anh:
    Nhà chị cũng không phải thành phố, chỉ là chợ huyện thôi mà mọi người mua hoa, trái cây, vàng dữ lắm!
  10. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @Triều Anh, chỗ em ở quê, dân làm nông nên cũng không bị ảnh hưởng của ngày vía thần tài nhiều. Người kinh doanh và có ít tiền bạc mới thường chú trọng ngày này hơn.
  11. Triều Anh @ Triều Anh:
    Sáng nay mọi người có mua vàng tích trữ cho may mắn cả năm không? Mình đi dạy về ngang tiệm bán vàng thì người ta xếp hàng như đi rạp xem phim. Khủng thật
  12. Triều Anh @ Triều Anh:
    Chắc hành trình lên top còn dài. Mong được gần Lan Hương và Phong Cầm đã là phấn đấu lớn của bản thân rồi
  13. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Sáng nay tôi có nên đi mua 1 phân vàng không :v
  14. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Với tốc độ đỉnh cao của chị thì lên top 1 là sớm muộn :v
  15. Lan Hương @ Lan Hương:
    @Triều Anh dạo này em xuống rồi chị @Triều Anh lên ngôi nha :smile:
  16. Triều Anh @ Triều Anh:
    Không thể nào đâu Phong Cầm.Làm sao mà có khả năng vượt qua Lan Hương và em cơ chứ
  17. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Top 1 sever VHT là của mình rồi muahaha. Nhưng mà nguy cơ chị Triều Anh chuẩn bị đẩy mình xuống top 2 là rất cao :v
  18. Triều Anh @ Triều Anh:
    Mai Triều Anh cũng hết tết. Năm nay đi nhiều. Mệt có. Vui có. Và có bài chia sẻ với diễn đàn nhé. Chúc mọi người năm mới làm việc thuận lợi và như ý!
  19. Nguyên Vương @ Nguyên Vương:
    Mọi người ăn Tết vui vẻ chứ ạ? Ngày mai là đi làm lại rồi nhỉ :uq:
  20. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Chúc năm mới Diễn Đàn vạn sự như ý, Phát tài phát lộc.
  21. Triều Anh @ Triều Anh:
    Chúc mọi người năm mới An Khang Thịnh Vượng, Vạn Sự Như Ý!
  22. T @ Trương Thị Diễm Phúc:
    29 Tết r, mọi người đã dọn nhà xong chưa
  23. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Chúc Tất Niên vui vẻ!
  24. Hà Nội Honey @ Hà Nội Honey:
    Bạn chỉ việc copy link Youtube và dán trực tiếp vào khung soạn thảo văn bản bth là dc thôi
  25. Q @ QuangNhat:
    Cảm ơn admin Phong Cầm. Mình đã đăng được video.

Sáng Tác Mới

Định hướng forum.vanhoctre.com

  • Văn Học Trẻ Online (VHTO) - Diễn đàn Học văn, sáng tác văn học mở. Nơi bạn có thể chia sẻ và cập nhật kiến thức văn học mới nhất. Tham gia sáng tác tự do, dự thi các cuộc thi sáng tác văn học mở với nhiều giải thưởng hấp dẫn, thường xuyên. Tâm sự, cafe văn chương.
    VHTO đang hoạt động thử nghiệm chờ xin giấy phép .

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.

Kiến thức Văn Học 12

Top