Khí phách thiếu niên không thể tái sinh. Dáng vẻ của tuổi trẻ là dáng vẻ không gì có thể bắt chước, bởi đó là quãng đời con người sống bằng tất cả sự trong veo, bồng bột và say mê nguyên sơ nhất. Khi tuổi trẻ đi qua, nó không quay lại, cũng không thể được tái hiện trọn vẹn trong bất cứ hình hài nào khác. Nó chỉ còn ở lại trong ký ức – như một cơn mưa đầu hạ, ào đến rất nhanh, rất mạnh, rồi vụt tắt, để lại mùi đất ẩm âm ấm, ngai ngái mà vương vấn mãi trong lòng người.
Tôi nhớ tuổi trẻ của mình bắt đầu bằng những buổi sáng rất sớm, khi mặt trời còn ngái ngủ, khi con đường đến trường phủ đầy sương mỏng. Chúng tôi khi ấy mang trong mình một niềm tin rất ngây thơ rằng cuộc đời phía trước dài lắm, rộng lắm, và có thể dang tay ôm trọn tất cả. Mỗi ngày trôi qua đều là một ngày mới tinh, chưa từng cũ, chưa từng mỏi. Ta sống mà không nghĩ đến ngày mai, chỉ biết hôm nay phải cười thật to, chạy thật nhanh, yêu thật nhiều.
Tuổi trẻ là những buổi trưa nắng gắt, mồ hôi ướt lưng áo, nhưng lòng thì rộn ràng đến lạ. Là những chiều tan học, cả bọn đạp xe chậm lại chỉ để con đường về nhà dài thêm một chút. Là những tiếng cười giòn tan vang lên giữa khoảng trời rất xanh, rất cao, tưởng như không bao giờ chạm đến giới hạn. Khi ấy, chúng tôi nghèo trải nghiệm, nhưng giàu ước mơ. Ước mơ nhiều đến mức không kịp đếm, không kịp sợ, chỉ biết lao về phía trước bằng tất cả nhiệt thành.
Có những kỷ niệm tưởng chừng rất nhỏ, nhưng lại neo đậu suốt một đời người. Một buổi chiều mưa bất chợt, cả nhóm trú dưới hiên nhà ai đó, vừa run vừa cười. Một lần bị điểm kém, buồn đến muốn khóc, rồi lại được an ủi bằng một cái vỗ vai rất nhẹ. Hay một rung động đầu đời, vụng về, lặng lẽ, chẳng dám gọi tên, nhưng đủ làm tim đập nhanh hơn mỗi khi bắt gặp ánh mắt quen. Tuổi trẻ là thế, yêu cũng dại, buồn cũng sâu, nhưng vui thì rất thật.
Chúng tôi từng nghĩ rằng mình sẽ mãi như thế, mãi ở trong những ngày tháng không lo âu, không toan tính. Nhưng thời gian không chờ ai, và tuổi trẻ thì càng không. Nó đi qua nhanh đến mức, khi ta ngoảnh lại, chỉ còn kịp thấy bóng lưng của chính mình ngày ấy, nhỏ bé, trong trẻo và xa dần. Thanh xuân khép lại lúc nào không hay, chỉ để lại trong tim một khoảng trống rất mềm. Khi trưởng thành, người ta bắt đầu học cách sống chậm hơn, nghĩ nhiều hơn và cẩn trọng hơn. Ta không còn dám ước mơ quá lớn, không còn dám yêu mà không sợ tổn thương. Ta bắt đầu hiểu rằng cuộc đời không chỉ có nắng, mà còn có mưa, có gió, có những ngày rất dài và mệt. Chính lúc ấy, ta mới thấy thương tuổi trẻ của mình - quãng đời đã sống trọn vẹn đến thế, đã dám hết mình đến thế.
Nhưng hoài niệm không phải để buồn, mà để nhắc ta biết trân trọng. Bởi dù thanh xuân có đi qua như một cơn mưa đầu hạ, thì ít nhất, ta đã từng được ướt. Đã từng được sống trong những ngày tháng rực rỡ nhất của đời mình. Đã từng yêu cuộc sống bằng tất cả đam mê, như cách Xuân Diệu từng khát khao “tắt nắng, buộc gió” để giữ lại vẻ đẹp của trần gian. Tinh thần ấy - tinh thần sống hết mình, sống vội vàng mà tha thiết – không chỉ thuộc về tuổi trẻ, mà nên theo con người suốt cả cuộc đời. Dù không còn trẻ, ta vẫn có thể sống sâu, sống nồng nàn, sống tử tế với từng khoảnh khắc. Bởi điều đáng sợ không phải là già đi, mà là sống mà không còn thiết tha.
Tuổi trẻ dạy ta cách yêu thương cuộc sống từ những điều giản dị nhất. Một buổi sáng còn được thức dậy, một bữa cơm đủ đầy, một người bạn còn bên cạnh, một giấc mơ chưa tắt. Khi ta biết nâng niu những điều ấy, cuộc sống tự khắc trở nên đáng sống hơn, nhẹ nhàng hơn. Bây giờ, khi ngồi lặng yên nhớ lại, tôi không còn tiếc nuối tuổi trẻ theo cách đau đớn nữa. Tôi biết ơn nó. Biết ơn vì đã cho tôi một quãng đời rất đẹp để nhớ, để thương, để lấy đó làm điểm tựa mà đi tiếp. Tuổi trẻ không trở lại, nhưng dư âm của nó thì còn mãi, âm ỉ, dịu dàng, sưởi ấm những ngày ta mỏi mệt.
Và có lẽ, sống trọn vẹn nhất chính là sống sao cho, khi một ngày nào đó ngoảnh lại, ta có thể mỉm cười mà nói rằng: ta đã từng sống rất hết mình. Đã từng yêu đời tha thiết. Đã từng có một tuổi trẻ không uổng phí. Như thế thôi, cũng đủ để cuộc sống này trở nên tròn đầy và đáng trân trọng.
Tôi nhớ tuổi trẻ của mình bắt đầu bằng những buổi sáng rất sớm, khi mặt trời còn ngái ngủ, khi con đường đến trường phủ đầy sương mỏng. Chúng tôi khi ấy mang trong mình một niềm tin rất ngây thơ rằng cuộc đời phía trước dài lắm, rộng lắm, và có thể dang tay ôm trọn tất cả. Mỗi ngày trôi qua đều là một ngày mới tinh, chưa từng cũ, chưa từng mỏi. Ta sống mà không nghĩ đến ngày mai, chỉ biết hôm nay phải cười thật to, chạy thật nhanh, yêu thật nhiều.
Tuổi trẻ là những buổi trưa nắng gắt, mồ hôi ướt lưng áo, nhưng lòng thì rộn ràng đến lạ. Là những chiều tan học, cả bọn đạp xe chậm lại chỉ để con đường về nhà dài thêm một chút. Là những tiếng cười giòn tan vang lên giữa khoảng trời rất xanh, rất cao, tưởng như không bao giờ chạm đến giới hạn. Khi ấy, chúng tôi nghèo trải nghiệm, nhưng giàu ước mơ. Ước mơ nhiều đến mức không kịp đếm, không kịp sợ, chỉ biết lao về phía trước bằng tất cả nhiệt thành.
Có những kỷ niệm tưởng chừng rất nhỏ, nhưng lại neo đậu suốt một đời người. Một buổi chiều mưa bất chợt, cả nhóm trú dưới hiên nhà ai đó, vừa run vừa cười. Một lần bị điểm kém, buồn đến muốn khóc, rồi lại được an ủi bằng một cái vỗ vai rất nhẹ. Hay một rung động đầu đời, vụng về, lặng lẽ, chẳng dám gọi tên, nhưng đủ làm tim đập nhanh hơn mỗi khi bắt gặp ánh mắt quen. Tuổi trẻ là thế, yêu cũng dại, buồn cũng sâu, nhưng vui thì rất thật.
Chúng tôi từng nghĩ rằng mình sẽ mãi như thế, mãi ở trong những ngày tháng không lo âu, không toan tính. Nhưng thời gian không chờ ai, và tuổi trẻ thì càng không. Nó đi qua nhanh đến mức, khi ta ngoảnh lại, chỉ còn kịp thấy bóng lưng của chính mình ngày ấy, nhỏ bé, trong trẻo và xa dần. Thanh xuân khép lại lúc nào không hay, chỉ để lại trong tim một khoảng trống rất mềm. Khi trưởng thành, người ta bắt đầu học cách sống chậm hơn, nghĩ nhiều hơn và cẩn trọng hơn. Ta không còn dám ước mơ quá lớn, không còn dám yêu mà không sợ tổn thương. Ta bắt đầu hiểu rằng cuộc đời không chỉ có nắng, mà còn có mưa, có gió, có những ngày rất dài và mệt. Chính lúc ấy, ta mới thấy thương tuổi trẻ của mình - quãng đời đã sống trọn vẹn đến thế, đã dám hết mình đến thế.
Nhưng hoài niệm không phải để buồn, mà để nhắc ta biết trân trọng. Bởi dù thanh xuân có đi qua như một cơn mưa đầu hạ, thì ít nhất, ta đã từng được ướt. Đã từng được sống trong những ngày tháng rực rỡ nhất của đời mình. Đã từng yêu cuộc sống bằng tất cả đam mê, như cách Xuân Diệu từng khát khao “tắt nắng, buộc gió” để giữ lại vẻ đẹp của trần gian. Tinh thần ấy - tinh thần sống hết mình, sống vội vàng mà tha thiết – không chỉ thuộc về tuổi trẻ, mà nên theo con người suốt cả cuộc đời. Dù không còn trẻ, ta vẫn có thể sống sâu, sống nồng nàn, sống tử tế với từng khoảnh khắc. Bởi điều đáng sợ không phải là già đi, mà là sống mà không còn thiết tha.
Tuổi trẻ dạy ta cách yêu thương cuộc sống từ những điều giản dị nhất. Một buổi sáng còn được thức dậy, một bữa cơm đủ đầy, một người bạn còn bên cạnh, một giấc mơ chưa tắt. Khi ta biết nâng niu những điều ấy, cuộc sống tự khắc trở nên đáng sống hơn, nhẹ nhàng hơn. Bây giờ, khi ngồi lặng yên nhớ lại, tôi không còn tiếc nuối tuổi trẻ theo cách đau đớn nữa. Tôi biết ơn nó. Biết ơn vì đã cho tôi một quãng đời rất đẹp để nhớ, để thương, để lấy đó làm điểm tựa mà đi tiếp. Tuổi trẻ không trở lại, nhưng dư âm của nó thì còn mãi, âm ỉ, dịu dàng, sưởi ấm những ngày ta mỏi mệt.
Và có lẽ, sống trọn vẹn nhất chính là sống sao cho, khi một ngày nào đó ngoảnh lại, ta có thể mỉm cười mà nói rằng: ta đã từng sống rất hết mình. Đã từng yêu đời tha thiết. Đã từng có một tuổi trẻ không uổng phí. Như thế thôi, cũng đủ để cuộc sống này trở nên tròn đầy và đáng trân trọng.