Nếu đời này không HUY HOÀNG..

Nếu đời này không HUY HOÀNG..

D
Dieu Hoee
Mặt trời còn chưa lên, trên hè phố 4 giờ sáng đã nghe tiếng chổi tre lao xao của cô lao công. Tiếng chổi tre xào xạc giữa buổi sớm yên tĩnh. Người ta thường đi ngang qua cô rất nhanh, ít ai dừng lại để nhìn. Nhưng nhờ những nhát chổi kiên nhẫn ấy mà con đường trở nên sạch sẽ, để hàng nghìn người khác bước qua một ngày mới dễ chịu hơn. Cách đó vài con phố, một người bán bánh mì đang nhóm bếp. Hơi nóng từ lò than phả ra, mùi bánh thơm lan trong không khí. Những ổ bánh mì kẹp nóng hổi được trao vội cho những người đi làm sớm. Có thể khách hàng chỉ ăn vội trên đường, có thể họ chẳng nhớ rõ gương mặt người bán. Nhưng những vò xôi ấm nóng hương tình đã cho ngày mới có một chút gì thân thương đọng lại. Những con người ấy hiếm khi được gọi là “huy hoàng”. Họ không đứng trên sân khấu, không xuất hiện trên truyền hình, không có những bài diễn văn khiến đám đông xúc động. Nhưng họ vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn có một sân khấu cho riêng mình. Vậy nên người ta băn khoăn: Nếu đời này không HUY HOÀNG?

Có lẽ vấn đề không nằm ở việc cuộc đời có huy hoàng hay không. Vấn đề nằm ở cách chúng ta nhìn nhận giá trị của một cuộc đời này. Từ rất lâu rồi, xã hội đã vô tình tạo ra một thước đo khá khắc nghiệt. Thành công phải lớn. Danh tiếng phải rộng. Thành tựu phải khiến người khác trầm trồ. Khi đứng trước thước đo ấy, rất nhiều người bỗng cảm thấy mình nhỏ bé. Một nhân viên văn phòng bình thường, một người công nhân, một người bán hàng rong, tất cả dường như đều đứng ngoài vùng ánh sáng follow.

Nhưng thử tưởng tượng một ngày nào đó những con người bình thường ấy biến mất. Không còn ai quét rác trên đường. Không còn ai giao những gói hàng. Không còn những xe bánh mì buổi sáng. Thành phố rực rỡ kia sẽ nhanh chóng trở nên hỗn loạn. Điều đó cho thấy rằng thế giới không được xây nên bởi vài ngôi sao sáng. Nó được giữ vững bởi vô số ngọn đèn nhỏ.

Chúng ta thường quá mải mê nhìn lên những đỉnh núi cao mà quên mất những thung lũng yên bình. Đỉnh núi luôn khiến người ta choáng ngợp. Nhưng chính những thung lũng mới là nơi con người có thể sống, trồng trọt và nuôi dưỡng sự sống. Có một sự thật mà càng lớn lên chúng ta càng nhận ra. Không phải ai cũng có một cuộc đời rực rỡ theo nghĩa mà xã hội ca ngợi. Và điều đó hoàn toàn bình thường. Một người có thể không trở thành nhà lãnh đạo nổi tiếng, nhưng họ là một người cha kiên nhẫn dạy con học từng tối. Một người có thể không viết nên những cuốn sách vang danh, nhưng họ là người bạn luôn lắng nghe khi ai đó tuyệt vọng. Một người có thể không tạo ra những phát minh thay đổi thế giới, nhưng họ đã làm việc chăm chỉ suốt nhiều năm để nuôi sống gia đình.

Những điều ấy không làm rung chuyển lịch sử. Nhưng chúng làm ấm một góc đời.

Có lẽ “huy hoàng” không phải lúc nào cũng nằm ở nơi đông người nhìn thấy. Đôi khi nó nằm trong những sân khấu thầm lặng. Sân khấu của anh shipper là những con đường dài đầy nắng gió. Sân khấu của cô lao công là mặt đường còn tối trước bình minh. Sân khấu của người bán bánh mì là góc phố nhỏ với làn khói bếp. Không có ánh đèn rực rỡ, chỉ có nhịp sống bình dị lặp lại mỗi ngày. Nhưng chính những sân khấu lặng lẽ ấy lại chứa đựng một dạng vẻ đẹp rất đặc biệt. Đó là vẻ đẹp của sự kiên trì, của trách nhiệm và của những nỗ lực không cần được ca ngợi.

Khi nhìn vào họ, ta có thể nhận ra rằng giá trị của một con người không nhất thiết phải được đo bằng độ lớn của ánh hào quang. Đôi khi nó được đo bằng cách họ sống tử tế đến mức nào, họ chăm chỉ ra sao và họ đã giúp cuộc sống của những người xung quanh trở nên dễ chịu hơn thế nào. Chúng ta thường sợ rằng nếu mình không nổi bật thì cuộc đời sẽ trôi qua vô nghĩa. Nhưng thật ra, rất nhiều ý nghĩa của cuộc sống nằm ở những điều nhỏ bé mà ta làm mỗi ngày. Một nụ cười khi giao hàng. Một con đường sạch sẽ vào buổi sáng. Một ổ bánh mì nóng trong ngày mưa. Những khoảnh khắc ấy có thể rất nhỏ, nhưng đối với ai đó chúng lại đủ để khiến một ngày trở nên dễ chịu hơn.

Có thể chúng ta sẽ không được nhắc tên trong sách lịch sử. Có thể sẽ không có tượng đài nào được dựng lên. Nhưng nếu trong suốt cuộc đời mình, ta đã sống chân thành, đã cố gắng làm tốt công việc của mình, đã không làm tổn thương người khác và đôi khi còn giúp ai đó vượt qua một ngày khó khăn, thì cuộc đời ấy đã có ý nghĩa theo một cách rất riêng.

Và biết đâu, chính những cuộc đời bình dị ấy mới khiến cho cuộc đời thêm đáng yêu.

Vì thế, nếu một ngày nào đó ta nhận ra rằng cuộc đời mình không huy hoàng như đã từng tưởng tượng, có lẽ cũng không cần quá buồn.




 
4
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.