Nếu như không thể sống cuộc đời như bạn thích thì hãy thử thích cuộc đời của bạn.

Nếu như không thể sống cuộc đời như bạn thích thì hãy thử thích cuộc đời của bạn.

D
Dieu Hoee
Cuộc đời, nếu nhìn thật kỹ, chưa bao giờ là một con đường bằng phẳng. Ngay từ khi con người biết mơ ước, biết hy vọng, thì rắc rối đã lặng lẽ song hành. Ta không thể chọn sinh ra trong hoàn cảnh nào, cũng không thể loại bỏ hết những va vấp, tổn thương hay bất công. Chính vì vậy, ước mơ về một cuộc đời “không có rắc rối” đôi khi lại là một ước mơ non nớt. Cuộc sống vốn không được thiết kế để dễ dàng, mà được tạo ra để thử thách sức chịu đựng và khả năng yêu thương của con người. Những rắc rối đến như những cơn mưa bất chợt, có lúc làm ta ướt sũng, mệt mỏi, muốn bỏ cuộc. Nhưng nếu không có những cơn mưa ấy, ta sẽ không bao giờ biết trân trọng cảm giác ấm áp khi nắng lên. Rắc rối, suy cho cùng, không chỉ là thứ khiến ta đau, mà còn là điều khiến ta lớn. Mỗi lần vấp ngã, ta hiểu mình yếu ở đâu; mỗi lần thất vọng, ta nhận ra điều gì thật sự quan trọng. Cuộc đời đáng yêu không phải vì nó hoàn hảo, mà vì nó cho ta cơ hội được sai, được sửa, được học cách bước tiếp dù lòng còn nhiều vết xước.

Có những lúc ta nhận ra mình không thể sống cuộc đời như đã từng mơ ước. Những dự định dang dở, những con đường phải rẽ ngang, những lựa chọn không thể quay đầu khiến ta tiếc nuối và hoài nghi chính mình. Nhưng cũng chính trong những khoảnh khắc ấy, ta học được một bài học khó mà sâu: khi không thể thay đổi cuộc đời, ta có thể thay đổi cách nhìn về nó. Thử “thích” cuộc đời của mình không có nghĩa là chấp nhận một cách cam chịu, mà là học cách tìm ra những điều nhỏ bé nhưng chân thật để bám víu. Đó có thể là một buổi chiều yên tĩnh, một cuộc trò chuyện giản dị, hay chỉ là cảm giác mình vẫn đang cố gắng. Khi ta thôi so sánh cuộc đời mình với người khác, thôi trách móc số phận, ta bắt đầu nhìn thấy giá trị của những điều tưởng chừng rất bình thường. Hóa ra, sống không đúng như mơ ước không đồng nghĩa với sống vô nghĩa. Mỗi người đều có một nhịp sống riêng, một câu chuyện riêng, và chính những khúc quanh bất ngờ đã làm cho câu chuyện ấy trở nên độc nhất.

Cuộc đời, dù có tồi tệ đến đâu, cuối cùng vẫn đáng yêu theo một cách rất riêng. Đáng yêu vì nó không bỏ rơi ta hoàn toàn, dù đôi lúc khiến ta kiệt sức. Đáng yêu vì sau những ngày dài mỏi mệt, ta vẫn có thể mỉm cười trước một điều giản dị. Đáng yêu vì trong những rắc rối chồng chất, ta vẫn tìm thấy lòng tốt, sự bao dung và những bàn tay chìa ra đúng lúc. Cuộc đời không hứa hẹn hạnh phúc vĩnh viễn, nhưng luôn cho ta cơ hội để hiểu hạnh phúc là gì. Khi ta đủ kiên nhẫn để đi qua những ngày u ám, đủ dịu dàng với chính mình trong những lúc yếu lòng, ta sẽ nhận ra rằng cuộc sống chưa từng ghét bỏ ta. Nó chỉ đang dạy ta cách yêu thương sâu sắc hơn, sống chậm lại và trân trọng từng khoảnh khắc. Và có lẽ, chính từ những rắc rối đáng yêu ấy, ta học được cách yêu cuộc đời – không phải vì nó dễ dàng, mà vì nó thật.

Cuộc đời còn đáng yêu bởi nó luôn để lại cho con người một khoảng trống để hy vọng. Dù hôm nay có mệt mỏi đến đâu, thì ngày mai vẫn là một trang giấy chưa viết. Chính sự chưa biết ấy khiến ta vừa lo sợ, vừa mong chờ. Có những lúc tưởng như mọi cánh cửa đều đóng lại, nhưng chỉ cần ta bước thêm một bước nữa, một khe sáng nhỏ cũng đủ làm lòng dịu lại. Cuộc sống không cho ta mọi thứ cùng lúc, nhưng lại cho ta thời gian để học cách chờ đợi và tin tưởng. Trong những ngày chông chênh nhất, con người mới hiểu rằng hy vọng không phải là điều gì to lớn, mà đôi khi chỉ là niềm tin rằng mình vẫn có thể đứng dậy sau vấp ngã. Và chính niềm tin mong manh ấy giúp ta tiếp tục đi, dù con đường phía trước còn mờ sương.







 
6
0
0
Trả lời

Đang có mặt