Người trẻ dễ lạc mất mình trên thế giới số

Người trẻ dễ lạc mất mình trên thế giới số

D
Dieu Hoee
Giữa những đại lộ thênh thang của kỷ nguyên số, nơi ánh sáng từ màn hình tinh thể lỏng chưa bao giờ tắt, có một thế hệ đang mải miết đi tìm định nghĩa về sự tồn tại của chính mình trong một nỗi khủng hoảng thầm lặng nhưng dữ dội. Chúng ta bắt gặp những người trẻ khắp nơi, từ nhà xe, vỉa hè, ga tàu, lớp học xuất hiện cùng chiếc điện thoại hoặc máy tính. Trông như họ rất bận rộn? Nhưng có lẽ đằng sau lớp ngụy trang ấy là hành động “lướt” trong vô thức để thoát khỏi sự trống rỗng thường nhật. Họ có thể kết nối với những thế giới xa lạ, từ London ánh sáng hay Paris hoa lệ, nơi cách xa họ cả nửa vòng trái đất. Thế nhưng, đằng sau sự kết nối tiện nghi ấy là một hố sâu của sự trống rỗng, nơi Jean Twenge đã từng cảnh báo rằng người trẻ hôm nay có thể kết nối toàn cầu chỉ bằng một cái chạm, nhưng lại dễ lạc mất chính mình trong sự ồn ào của thế giới số.

Nỗi khủng hoảng của người trẻ bắt đầu từ sự bội thực của những âm thanh và hình ảnh. Thế giới số không bao giờ ngủ, nó là một thực thể sống nuốt chửng sự tĩnh lặng và trả lại bằng những thông báo dồn dập, những trào lưu phù phiếm cùng những tiêu chuẩn sống được lý tưởng hóa đến mức cực đoan. Khi mọi giá trị cá nhân được đo đếm bằng lượt yêu thích và những dòng bình luận ảo, con người bỗng chốc trở thành những nô lệ tự nguyện cho một thuật toán vô hình. Chúng ta đã chờ đợi quá nhiều vào những thiết bị mang trái tim là thuật toán. Đau lòng hơn nữa là nhiều bạn trẻ rơi vào “đại dịch cô đơn” sau những kết nối vô thực, tìm đến Chatgpt như một sự hỗ trợ cảm xúc không bền vững. Sau những tương tác bị nhầm tưởng là tình yêu thương như lượt like, share, comment,.. ta bắt đầu đối diện với sự cô đơn, trống rỗng như một vòng lặp của suy nghĩ. Đó là lúc ta nhận ra rằng mình cần đến những kết nối hữu thực.

Sự lạc lối trong thế giới số còn đến từ nghịch lý của sự tự do. Chưa bao giờ người trẻ có nhiều lựa chọn và cơ hội tiếp cận tri thức như hiện nay, nhưng chính sự phong phú quá mức ấy lại tạo ra một trạng thái tê liệt về tâm trí. Họ có quá nhiều thiết bị thông minh hỗ trợ trong việc phát triển kĩ năng, rèn luyện năng lực, tìm hiểu thông tin, đôi khi là hỗ trợ cảm xúc. Nếu AI đã trở thành thiết bị toàn năng như thế, người ta có còn cần đến sự giao tiếp giữa người với người nữa không? Thách thức lớn nhất của kỷ nguyên này không phải là việc làm thế nào để kết nối nhanh hơn, mà là làm thế nào để ngắt kết nối đúng lúc nhằm tìm lại bản ngã. Sự ồn ào của thế giới số giống như một lọai tạp âm xen giữa những âm thanh vốn dĩ đã rất ồn ào của cuộc sống này.

Tuy nhiên, tôi khẳng định rằng, AI không toàn năng, không màu nhiệm và không đủ tầm thay thế con người. Nếu như một đứa trẻ hỏi bố mẹ chúng về tác hại của thuốc ngủ, bố mẹ chúng sẽ nhận ra con mình đang gặp vấn đề về tâm lý. Nhưng nếu chúng ta hỏi AI về tác hại của thuốc ngủ, nó sẽ chỉ đơn giản trả lời với mục đích giáo dục. Người ta phát hiện ra rằng, nếu bạn đóng vai một đứa trẻ 13 tuổi, AI sẽ hướng dẫn bạn hút thuốc, thực hiện những hành vi xấu xa vượt ra khỏi tầm kiểm soát. AI chỉ hỗ trợ cảm xúc cho con người trong một thời gian ngắn nhưng để lại nỗi trống rỗng đằng sau.

Cuộc hành trình đi tìm chính mình trong thời đại số thực chất là một cuộc trở về với những giá trị nguyên bản nhất của con người. Đó là khả năng thấu cảm giữa những sinh thể bằng xương bằng thịt, là sự kiên định với lý tưởng cá nhân trước áp lực của số đông và là sự dũng cảm để chấp nhận những khiếm khuyết của bản thân thay vì mải mê đuổi theo một ảo ảnh hoàn mỹ. Đừng để những chiếc điện thoại thông minh trở thành những cái lồng giam cầm trí tuệ và cảm xúc. Hãy để mỗi cái chạm vào màn hình là một bước mở ra chân trời mới, nhưng đồng thời đừng quên chạm vào trái tim mình để biết rằng ta vẫn đang sống một cuộc đời trọn vẹn và chân thật nhất giữa muôn vàn tiếng động của thời đại.
 
9
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.