Đôi khi mình nhận ra rằng, mình đã không còn là mình của trước kia nữa. Mình đã không còn giỏi giang trường chính những môn học mà mình cảm thấy tự hào nhất nữa. Những điều đã từng khiến mình cảm thấy đam mê, bây giờ lại chỉ khiến mình cảm thấy mệt mỏi. Mình sợ lắm cảm giác phải đối diện với ánh mắt hoài nghi của người khác, dò xét và hả hê khi thấy mình thất bại. Đó là khi mình đứng giữa ranh giới mong manh của sự xuất chúng và bình thường, để rồi mình lại tiếp tục trăn trở mình có thật sự xuất chúng hay không?
Mình từng có một niềm đam mê rất mãnh liệt với văn học. Mình yêu lắm cảm giác được viết, được thấy mình trưởng thành hơn qua mỗi trang giấy, được thể nghiệm chính mình. Cảm giác thành tựu đầu tiên đến với mình cũng là khi mình theo đuổi môn học này. Làm sao mình có thể quên được những ánh mắt ngưỡng mộ của những người xung quanh và những câu nhận định “dân văn mà" từng khiến mình thấy tự hào. Vậy mà bây giờ những ánh mắt ngưỡng mộ đó đang ở đâu, để lại chính mình cảm thấy bơ vơ và hoài nghi về bản thân mình. Hóa ra mình không giỏi như mình nghĩ. Lâu nay mình đang tự thôi miên mình rằng mình rất giỏi giang, mình có thể làm được tất cả. Thế nhưng đến lúc mình hiểu được rằng không phải lúc nào cũng có thể nói dối bản thân, bởi những gì mình làm được sẽ phản ánh đúng tất cả những gì đã diễn ra trong tâm hồn mình.
Và bây giờ là lúc mình muốn ôm lấy những người bạn đồng trang lứa, những người đang trải qua cảm giác bất lực khi không còn đam mê và cảm hứng chúc một môn học mà họ từng yêu thích. Thực ra thì, nếu như đã trải qua cảm giác này, chúng ta đều biết rằng nó rất tồi tệ. Thậm chí nó khiến cho chúng ta đánh mất hoàn toàn niềm tin vào bản thân. Nó khiến chúng ta hiểu rằng hóa ra mình không giỏi, tất cả chỉ là do may mắn mà thôi. Cảm giác đó sẽ dần hình thành nên phức cảm tự ti bên trong mỗi người, bắt đầu khiến chúng ta từ bỏ đi những gì chúng ta đã từng rất đam mê để tìm kiếm khả năng của một lĩnh vực mới. Khi đó, vô hình trung chúng ta cũng đang từ chối đi bản chất con người mình.
Nhưng kỳ thực thì cũng chẳng sao cả, đó chỉ là sự đánh mất cảm hứng tạm thời. Những bạn trẻ từng đi qua những giai đoạn khủng hoảng nhất đều có thể sẽ trải qua cảm giác này, khi mà họ đánh mất cảm hứng với tất cả mọi thứ, khi mà tất cả những gì từng làm họ cảm thấy yêu nhất bây giờ lại khiến họ cảm thấy áp lực và hoàn toàn không có một chút động lực để thực hiện nào. Điều này được hình thành khi bạn với trải qua quá nhiều áp lực mà không cho mình một điểm tựa và chỗ trú. Bạn luôn nghĩ rằng mình phải rùng mình lên để trở nên giỏi hơn, hoàn hảo hơn. Và càng hoàn hảo bạn sẽ cảm thấy cảm hứng của mình bị chai mòn dần đi, khi mà trong suốt quá trình bạn theo đuổi điều đó bạn không hề cho mình một khoảng trống nào. Cảm giác đau đớn đó là tín hiệu của cơ thể nhắc nhở bạn rằng đã đến lúc nghỉ ngơi rồi.
Và sau hành trình đau đớn đó là lúc chúng ta tìm lại đam mê của mình. Không phải là hừng hực lao vào quá trình tìm kiếm cảm hứng như trước kia, chắc chắn bạn không muốn tình trạng đó diễn ra thêm một lần nữa. Vậy thì hãy bình tĩnh, chầm chậm theo đuổi đam mê, từ từ tìm lại cảm xúc của chính mình trong những điều mà mình đã từng yêu thích. Đừng vội vàng nghe theo những lời khích bác, miệt thị hay hạ thấp mà đánh mất đi bản thân.
Bạn trở nên xuất chúng không phải để trở thành niềm ngưỡng mộ của những người khác. Bạn trở nên xuất chúng chỉ đơn giản là không có lý do gì cả, chỉ đơn giản là vì bạn xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn.
Mình từng có một niềm đam mê rất mãnh liệt với văn học. Mình yêu lắm cảm giác được viết, được thấy mình trưởng thành hơn qua mỗi trang giấy, được thể nghiệm chính mình. Cảm giác thành tựu đầu tiên đến với mình cũng là khi mình theo đuổi môn học này. Làm sao mình có thể quên được những ánh mắt ngưỡng mộ của những người xung quanh và những câu nhận định “dân văn mà" từng khiến mình thấy tự hào. Vậy mà bây giờ những ánh mắt ngưỡng mộ đó đang ở đâu, để lại chính mình cảm thấy bơ vơ và hoài nghi về bản thân mình. Hóa ra mình không giỏi như mình nghĩ. Lâu nay mình đang tự thôi miên mình rằng mình rất giỏi giang, mình có thể làm được tất cả. Thế nhưng đến lúc mình hiểu được rằng không phải lúc nào cũng có thể nói dối bản thân, bởi những gì mình làm được sẽ phản ánh đúng tất cả những gì đã diễn ra trong tâm hồn mình.
Và bây giờ là lúc mình muốn ôm lấy những người bạn đồng trang lứa, những người đang trải qua cảm giác bất lực khi không còn đam mê và cảm hứng chúc một môn học mà họ từng yêu thích. Thực ra thì, nếu như đã trải qua cảm giác này, chúng ta đều biết rằng nó rất tồi tệ. Thậm chí nó khiến cho chúng ta đánh mất hoàn toàn niềm tin vào bản thân. Nó khiến chúng ta hiểu rằng hóa ra mình không giỏi, tất cả chỉ là do may mắn mà thôi. Cảm giác đó sẽ dần hình thành nên phức cảm tự ti bên trong mỗi người, bắt đầu khiến chúng ta từ bỏ đi những gì chúng ta đã từng rất đam mê để tìm kiếm khả năng của một lĩnh vực mới. Khi đó, vô hình trung chúng ta cũng đang từ chối đi bản chất con người mình.
Nhưng kỳ thực thì cũng chẳng sao cả, đó chỉ là sự đánh mất cảm hứng tạm thời. Những bạn trẻ từng đi qua những giai đoạn khủng hoảng nhất đều có thể sẽ trải qua cảm giác này, khi mà họ đánh mất cảm hứng với tất cả mọi thứ, khi mà tất cả những gì từng làm họ cảm thấy yêu nhất bây giờ lại khiến họ cảm thấy áp lực và hoàn toàn không có một chút động lực để thực hiện nào. Điều này được hình thành khi bạn với trải qua quá nhiều áp lực mà không cho mình một điểm tựa và chỗ trú. Bạn luôn nghĩ rằng mình phải rùng mình lên để trở nên giỏi hơn, hoàn hảo hơn. Và càng hoàn hảo bạn sẽ cảm thấy cảm hứng của mình bị chai mòn dần đi, khi mà trong suốt quá trình bạn theo đuổi điều đó bạn không hề cho mình một khoảng trống nào. Cảm giác đau đớn đó là tín hiệu của cơ thể nhắc nhở bạn rằng đã đến lúc nghỉ ngơi rồi.
Và sau hành trình đau đớn đó là lúc chúng ta tìm lại đam mê của mình. Không phải là hừng hực lao vào quá trình tìm kiếm cảm hứng như trước kia, chắc chắn bạn không muốn tình trạng đó diễn ra thêm một lần nữa. Vậy thì hãy bình tĩnh, chầm chậm theo đuổi đam mê, từ từ tìm lại cảm xúc của chính mình trong những điều mà mình đã từng yêu thích. Đừng vội vàng nghe theo những lời khích bác, miệt thị hay hạ thấp mà đánh mất đi bản thân.
Bạn trở nên xuất chúng không phải để trở thành niềm ngưỡng mộ của những người khác. Bạn trở nên xuất chúng chỉ đơn giản là không có lý do gì cả, chỉ đơn giản là vì bạn xứng đáng với những điều tốt đẹp hơn.