Ngày còn bé, mình chỉ mong được lớn thật nhanh, để rời khỏi căn nhà nhỏ, để tung bay trên bầu trời của riêng mình. Mình nghĩ, hạnh phúc là những điều nằm ở phía xa khơi, gia đình chỉ là nơi bến bờ để mình trở về khi mỏi mệt. Nhưng mình nào có biết rằng, có những điều tưởng như bình thường, khi đi xa mới thấy hạnh phúc. Càng lớn lên, đi xa nhiều, mình càng thấy cuộc sống người lớn không huy hoàng như mình nghĩ, không phải cứ đi thì sẽ kiếm được nhiều tiền, kiếm được hạnh phúc. Điều mình nhớ thương nhất trong mỗi chuyến đi xa vẫn luôn là nhà, là gia đình với những bữa cơm cá kho nghi ngút khói. Tết này, ở nơi xa, mình nhớ…
Từ ngày ông đi, con vẫn chưa quen với cuộc sống vắng ông. Nhiều đêm choàng tỉnh, con vẫn mơ thấy ông hiện về trong giấc mơ con. Ông vẫn là ông của ngày nào, ngồi trên tấm phản gỗ, phe phẩy quạt, mắt nhìn xa xăm. Ông đi xa từ ngày con còn bé. Ngày ông mất, trời mưa tầm tã, bố mẹ khóc đỏ mắt, bà đứng không vững, chỉ có con vẫn ngây thơ chẳng biết gì đang diễn ra. Con chưa nhận thức được rằng, cả thế giới tuổi thơ của con đã ra đi. Con nhớ ông nhiều lắm, con nhớ con đã gào khóc gọi ông đến khản cổ. Bà ôm con vào lòng, vỗ về con trong bàn tay ấm áp. Bà dặn con phải ngoan thì ông mới về. Ngày nào, con cũng cố ngoan ngoãn, chờ một ngày ông sẽ về, sẽ dẫn con đi chơi. Nhưng theo năm tháng, nỗi buồn của con nguôi ngoai dần. Dường như con đã quên đi hình bóng ông trong tâm trí con, quên mất hình dáng bàn tay ông thế nào, quên giọng nói ông trầm ấm ra sao. Gần mười năm qua kể từ ngày ông đi, tết năm nay giữa chốn phồn hoa nặng hương khói, con nhớ về ông mà mắt cứ cay cay.
Từ ngày bà mất, con bắt đầu thấy sợ thời gian. Con sợ năm tháng sẽ đưa những người con yêu đi mất. Con đã tưởng bà sẽ ở bên con thật lâu, con tưởng bà sẽ chờ đến ngày con lấy chồng. “Để bà còn bế chắt chứ”. Thế mà, bà chẳng giữ nổi lời hứa với con. Bà mất giữa những ngày con lăn lộn trên thành phố, oằn mình trước bài vở và công việc. Trước những áp lực từ cấp trên, con nín lặng, nén nỗi đau vào trong, định rằng sáng sớm mai sẽ về với bà. Thế mà đêm ấy, cuộc gọi lúc 2 rưỡi sáng của bố làm tim con lạnh ngắt, con tưởng con đã ngất vào giây phút ấy. Vậy là ông bà đều bỏ con mà đi. Ông bà chẳng chịu giữ lời hứa với con. Tại sao ông bà dạy con phải ngoan ngoãn, đến khi con đã ngoan ngoãn rồi thì ông bà lại theo hương khói bay đi mất? Giữa phố thành, trong đêm đen, trong căn nhà trọ cô quạnh không ai bên cạnh, con gục đầu vào gối khóc sướt mướt. Ông bà đi mang theo cả tuổi thơ êm đềm của con đi. Nghĩa là từ nay con mất đi một phần ngây thơ.
Có những người ở bên cạnh ta, ta cứ chờ đợi mãi mới nói lên lời yêu. Đến khi muốn nói thì đã chẳng còn cơ hội, họ đã chẳng còn bên ta nữa rồi. Mình yêu ông bà nhiều lắm, nhưng mình vẫn cứ chần chừ, không dám nói yêu ông bà bao giờ, cũng chẳng dám choàng tay ôm lấy ông bà. Có lẽ là do cái tôi của mình cao quá. Mình tưởng mình còn nhiều thời gian lắm, vậy mà, hỡi ôi, mình nào biết có những năm tháng đầy nuối tiếc như thế ở trong đời…
Từ ngày ông đi, con vẫn chưa quen với cuộc sống vắng ông. Nhiều đêm choàng tỉnh, con vẫn mơ thấy ông hiện về trong giấc mơ con. Ông vẫn là ông của ngày nào, ngồi trên tấm phản gỗ, phe phẩy quạt, mắt nhìn xa xăm. Ông đi xa từ ngày con còn bé. Ngày ông mất, trời mưa tầm tã, bố mẹ khóc đỏ mắt, bà đứng không vững, chỉ có con vẫn ngây thơ chẳng biết gì đang diễn ra. Con chưa nhận thức được rằng, cả thế giới tuổi thơ của con đã ra đi. Con nhớ ông nhiều lắm, con nhớ con đã gào khóc gọi ông đến khản cổ. Bà ôm con vào lòng, vỗ về con trong bàn tay ấm áp. Bà dặn con phải ngoan thì ông mới về. Ngày nào, con cũng cố ngoan ngoãn, chờ một ngày ông sẽ về, sẽ dẫn con đi chơi. Nhưng theo năm tháng, nỗi buồn của con nguôi ngoai dần. Dường như con đã quên đi hình bóng ông trong tâm trí con, quên mất hình dáng bàn tay ông thế nào, quên giọng nói ông trầm ấm ra sao. Gần mười năm qua kể từ ngày ông đi, tết năm nay giữa chốn phồn hoa nặng hương khói, con nhớ về ông mà mắt cứ cay cay.
Từ ngày bà mất, con bắt đầu thấy sợ thời gian. Con sợ năm tháng sẽ đưa những người con yêu đi mất. Con đã tưởng bà sẽ ở bên con thật lâu, con tưởng bà sẽ chờ đến ngày con lấy chồng. “Để bà còn bế chắt chứ”. Thế mà, bà chẳng giữ nổi lời hứa với con. Bà mất giữa những ngày con lăn lộn trên thành phố, oằn mình trước bài vở và công việc. Trước những áp lực từ cấp trên, con nín lặng, nén nỗi đau vào trong, định rằng sáng sớm mai sẽ về với bà. Thế mà đêm ấy, cuộc gọi lúc 2 rưỡi sáng của bố làm tim con lạnh ngắt, con tưởng con đã ngất vào giây phút ấy. Vậy là ông bà đều bỏ con mà đi. Ông bà chẳng chịu giữ lời hứa với con. Tại sao ông bà dạy con phải ngoan ngoãn, đến khi con đã ngoan ngoãn rồi thì ông bà lại theo hương khói bay đi mất? Giữa phố thành, trong đêm đen, trong căn nhà trọ cô quạnh không ai bên cạnh, con gục đầu vào gối khóc sướt mướt. Ông bà đi mang theo cả tuổi thơ êm đềm của con đi. Nghĩa là từ nay con mất đi một phần ngây thơ.
Có những người ở bên cạnh ta, ta cứ chờ đợi mãi mới nói lên lời yêu. Đến khi muốn nói thì đã chẳng còn cơ hội, họ đã chẳng còn bên ta nữa rồi. Mình yêu ông bà nhiều lắm, nhưng mình vẫn cứ chần chừ, không dám nói yêu ông bà bao giờ, cũng chẳng dám choàng tay ôm lấy ông bà. Có lẽ là do cái tôi của mình cao quá. Mình tưởng mình còn nhiều thời gian lắm, vậy mà, hỡi ôi, mình nào biết có những năm tháng đầy nuối tiếc như thế ở trong đời…