Những tín vật biết nói giữa thảm họa

Những tín vật biết nói giữa thảm họa

D
Dieu Hoee
Những ngày hôm nay, giữa thông tin về cơn lũ quét lịch sử tại Nepal và Trung Quốc, tôi tình cờ đọc được một câu chuyện vô cùng đáng yêu và cũng rất xót xa tại Tây Tạng. Khi mà các đội cứu hộ liên tục làm việc để giải thoát những người bị mất tích tại Tây Tạng, một chú thỏ bông phủ đầy bùn được tìm thấy trôi dạt trên bờ sông tại điểm cứu hộ gần cửa khẩu biên giới Trung Quốc giáp với Nepal. Đài phát thanh và truyền hình nhà nước Tây Tạng đưa tin: "Dù chú thỏ đồ chơi rất nhỏ, nhưng nó mang trong mình ký ức sống động về cuộc sống. Nó từng đồng hành cùng vô số những khoảnh khắc ấm áp thường nhật, giờ đây phủ đầy bụi đất, lặng lẽ kể lại câu chuyện về sự bất ngờ của thảm họa này".

Điều khiến cho tôi thực sự suy tư chính là những câu chuyện đáng yêu. Những điểm sáng như vậy liên tục xuất hiện trong những hoàn cảnh ngặt nghèo và biến động nhất. Đó là những hạt mầm sáng, là những sinh khí vụt lên giữa một vùng đất đầy tử khí, chết chóc và nỗi lo sợ. Những câu chuyện như vậy rất nhỏ bé, rất lặng lẽ nhưng lại len lỏi vào trong cuộc sống của chúng ta, khiến cho chúng ta cảm thấy dù trong hoàn cảnh nào con người vẫn cần giữ lấy một niềm tin. Trong câu chuyện này, chúng ta cần giữ lấy một niềm tin để bảo vệ những đứa trẻ, để bảo vệ những người yếu thế, để bảo vệ cả những chú thỏ bông mang theo những mơ ước bị trôi dạt trên bờ sông như vậy. Chú thỏ bông dính đầy bùn ấy không chỉ là một món đồ chơi với những đứa trẻ. Nếu như nhìn thấy chú thỏ bông ấy trong một vùng đất yên bình, hạnh phúc, chúng ta sẽ thấy đó là một điều rất bình thường, gắn với những đứa trẻ rất hồn nhiên. Nhưng chú thỏ bông ấy lại xuất hiện trong hoàn cảnh của cơn lũ quét lịch sử tại Nepal và Trung Quốc.

Chú Thọ không mang theo cả ký ức của những đứa trẻ, mang theo hình ảnh của những đứa trẻ. Nhưng giờ đây thì chú lại đành phải bơ vơ một mình giữa dòng thác lũ. Nhìn chú thỏ bông chơi vơi dính đầy bùn trên dòng sông ấy, tôi có thể tưởng tượng ra hình ảnh của một đứa trẻ cũng đang co ro trong dòng nước vì lạnh, vì lo sợ và chu đáo bông đó có thể đến và an ủi cô bé ấy. Tôi có thể tưởng tượng ra rất nhiều những đứa trẻ mong chờ một chút thỏ bông đến và an ủi mình nhưng không thể đạt được vì dòng đông đủ quá lớn. Cơn lũ đã cướp đi những người bạn đồng hành của những đứa trẻ.

Cơn lũ có thể khiến cho những đứa trẻ cô đơn và bơ vơ nhiều hơn khi mà những người bạn đồng hành trong tuổi thơ của chúng giờ đây lại bị bỏ lại ở nơi một vùng đất nào đó mà có lẽ chúng cũng chẳng đủ bình tĩnh để có thể suy nghĩ về người bạn ấy. Có thể nỗi nhớ thương một người bạn gấu bông có thể bị đặt đằng sau nỗi lo sợ về cái chết, giờ đây chung có thể lo lắng nhiều hơn về tương lai của chúng, về bố mẹ của chúng, những người thậm chí còn bị mất tích và chưa tìm ra dù ở một đất nước cách rất xa Nepal, tôi vẫn có thể cảm nhận được nỗi lo sợ của những đứa trẻ này và ở đó, tôi thấy được không chỉ là sự nhỏ bé của con người.

Câu chuyện về chu, thỏ bông và những đứa trẻ ấy đã khiến cho chúng ta thấy được rằng trong biến động, ai mới thực sự là người dễ bị tổn thương. Từ đó chúng ta buộc mình phải hành động để giải quyết những khủng hoảng tự nhiên, để cứu thoát con người khỏi những thảm họa.
 
23
0
0
Trả lời

Đang có mặt