Có lẽ trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, sẽ có một thời điểm nào đó ta nhận ra rằng điều khiến mình sợ hãi nhất không phải là thất bại, mà là phải nói với những người yêu thương rằng: “Con đã thất bại rồi”. Nỗi sợ ấy đã âm thầm lớn lên trong trái tim của rất nhiều người trẻ.
Khi còn nhỏ, chúng ta thường nghĩ thất bại là một điều rất đơn giản. Trượt một bài kiểm tra, thua một cuộc thi, bị điểm kém… tất cả chỉ giống như một vết xước nhỏ. Nhưng rồi theo năm tháng, những “vết xước” ấy dần trở thành những vết thương sâu hơn, bởi vì phía sau mỗi thất bại không còn chỉ là bản thân ta nữa, mà là ánh mắt của cha mẹ, là niềm tin của gia đình, là những hy vọng đã được đặt lên vai ta từ rất sớm.
Người trẻ lớn lên trong những kỳ vọng.
Kỳ vọng rằng ta sẽ học giỏi.
Kỳ vọng rằng ta sẽ thành công.
Kỳ vọng rằng ta sẽ trở thành niềm tự hào của gia đình.
Những kỳ vọng ấy ban đầu giống như đôi cánh. Nó nâng ta lên trước những kì vọng của xã hội, cho ta hy vọng về một tương lai tươi đẹp hơn. Nhưng có những lúc, đôi cánh ấy bỗng trở thành một gánh nặng vô hình. Bởi vì càng yêu thương cha mẹ bao nhiêu, ta càng sợ làm họ thất vọng bấy nhiêu.
Có những đứa trẻ từng đứng ngoài cổng trường thật lâu chỉ vì không dám bước vào nhà sau khi biết mình thi trượt.
Có những người trẻ cầm điện thoại rất lâu nhưng không đủ can đảm gọi về nhà để nói rằng: “Con trượt đại học rồi.”
Có những người đã trưởng thành, đi làm, sống ở một thành phố khác, nhưng vẫn chần chừ hàng tháng trời trước khi nói với cha mẹ rằng mình đã mất việc.
Nỗi sợ thất bại đôi khi không phải là nỗi sợ dành cho chính mình. Đó là nỗi sợ dành cho ánh mắt của cha mẹ.
Người trẻ sợ nhìn thấy sự thất vọng thoáng qua trên gương mặt của bố.Sợ thấy mẹ im lặng lâu hơn bình thường. Sợ những câu nói an ủi nhưng đầy xót xa: “Không sao đâu con, lần sau cố gắng hơn.”
Bởi vì trong sâu thẳm, ta biết cha mẹ đã hy sinh rất nhiều.
Ta bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình đã không đủ cố gắng? Mình không xứng đáng với sự kì vọng?”. Những câu hỏi ấy lâu dần sẽ biến thành tư duy cố hữu, khiến người trẻ dần cảm thấy mình nhỏ bé hơn, yếu đuối hơn, và đôi khi… vô dụng hơn.
Nhưng có một điều mà rất nhiều người trẻ phải mất rất lâu mới hiểu được. Rằng trong mắt cha mẹ, thành công của con cái chưa bao giờ chỉ nằm ở điểm số, danh hiệu hay những thành tựu lớn lao. Nó giống như một hành trình nhiều ngã rẽ. Có những lúc ta đi sai đường, có lúc ta dừng lại rất lâu, có lúc ta cảm thấy mình tụt lại phía sau tất cả mọi người. Nhưng điều đó không có nghĩa là hành trình của ta đã kết thúc. Bởi vì khi ta dám thừa nhận thất bại, cũng là lúc ta dám nhìn thẳng vào chính mình. Nhưng chính từ khoảnh khắc ấy, ta bắt đầu trưởng thành. Người trẻ không cần phải trở thành niềm tự hào của cả thế giới. Cũng không cần phải trở thành giấc mơ của bất kỳ ai. Chỉ cần trở thành chính mình.
Khi còn nhỏ, chúng ta thường nghĩ thất bại là một điều rất đơn giản. Trượt một bài kiểm tra, thua một cuộc thi, bị điểm kém… tất cả chỉ giống như một vết xước nhỏ. Nhưng rồi theo năm tháng, những “vết xước” ấy dần trở thành những vết thương sâu hơn, bởi vì phía sau mỗi thất bại không còn chỉ là bản thân ta nữa, mà là ánh mắt của cha mẹ, là niềm tin của gia đình, là những hy vọng đã được đặt lên vai ta từ rất sớm.
Người trẻ lớn lên trong những kỳ vọng.
Kỳ vọng rằng ta sẽ học giỏi.
Kỳ vọng rằng ta sẽ thành công.
Kỳ vọng rằng ta sẽ trở thành niềm tự hào của gia đình.
Những kỳ vọng ấy ban đầu giống như đôi cánh. Nó nâng ta lên trước những kì vọng của xã hội, cho ta hy vọng về một tương lai tươi đẹp hơn. Nhưng có những lúc, đôi cánh ấy bỗng trở thành một gánh nặng vô hình. Bởi vì càng yêu thương cha mẹ bao nhiêu, ta càng sợ làm họ thất vọng bấy nhiêu.
Có những đứa trẻ từng đứng ngoài cổng trường thật lâu chỉ vì không dám bước vào nhà sau khi biết mình thi trượt.
Có những người trẻ cầm điện thoại rất lâu nhưng không đủ can đảm gọi về nhà để nói rằng: “Con trượt đại học rồi.”
Có những người đã trưởng thành, đi làm, sống ở một thành phố khác, nhưng vẫn chần chừ hàng tháng trời trước khi nói với cha mẹ rằng mình đã mất việc.
Nỗi sợ thất bại đôi khi không phải là nỗi sợ dành cho chính mình. Đó là nỗi sợ dành cho ánh mắt của cha mẹ.
Người trẻ sợ nhìn thấy sự thất vọng thoáng qua trên gương mặt của bố.Sợ thấy mẹ im lặng lâu hơn bình thường. Sợ những câu nói an ủi nhưng đầy xót xa: “Không sao đâu con, lần sau cố gắng hơn.”
Bởi vì trong sâu thẳm, ta biết cha mẹ đã hy sinh rất nhiều.
Ta bắt đầu tự hỏi: “Có phải mình đã không đủ cố gắng? Mình không xứng đáng với sự kì vọng?”. Những câu hỏi ấy lâu dần sẽ biến thành tư duy cố hữu, khiến người trẻ dần cảm thấy mình nhỏ bé hơn, yếu đuối hơn, và đôi khi… vô dụng hơn.
Nhưng có một điều mà rất nhiều người trẻ phải mất rất lâu mới hiểu được. Rằng trong mắt cha mẹ, thành công của con cái chưa bao giờ chỉ nằm ở điểm số, danh hiệu hay những thành tựu lớn lao. Nó giống như một hành trình nhiều ngã rẽ. Có những lúc ta đi sai đường, có lúc ta dừng lại rất lâu, có lúc ta cảm thấy mình tụt lại phía sau tất cả mọi người. Nhưng điều đó không có nghĩa là hành trình của ta đã kết thúc. Bởi vì khi ta dám thừa nhận thất bại, cũng là lúc ta dám nhìn thẳng vào chính mình. Nhưng chính từ khoảnh khắc ấy, ta bắt đầu trưởng thành. Người trẻ không cần phải trở thành niềm tự hào của cả thế giới. Cũng không cần phải trở thành giấc mơ của bất kỳ ai. Chỉ cần trở thành chính mình.