Quả là con người rất nhỏ bé, và chúng ta thì luôn phải nắm lấy tay nhau để cùng tồn tại

Quả là con người rất nhỏ bé, và chúng ta thì luôn phải nắm lấy tay nhau để cùng tồn tại

D
Dieu Hoee
Trong cơn lũ lịch sử quét qua biên giới Nepal và Tây Tạng Trung Quốc, chúng ta đã phải chứng kiến một hình ảnh vô cùng xót lòng khi đã có đến hàng nghìn người mất tích và thiệt mạng. Trước tình cảnh nguy khốn đó, người dân thực sự cần đến sự giúp đỡ và hỗ trợ. Cũng chính trong hoàn cảnh đó chúng ta thấy được rằng con người vô cùng nhỏ bé, rất dễ bị thương tổn, rất dễ trở thành nạn nhân của thế giới. Chúng ta đã không còn giữ được thế thẳng đứng, ngẩng cao đầu mà chúng ta đã phải chống chọi, gùi gắng và nỗ lực để vượt thoát ra khỏi những thảm họa tự nhiên. Đây là lúc mà có những vấn đề chúng ta cần nhìn sâu hơn và trân trọng những giá trị người còn đọng lại.

Trong tình cảnh đó, chính phủ Nepal đã từ chối những đề xuất hỗ trợ từ các đoàn cứu trợ quốc tế. Đất nước này nhận thức rõ rằng việc một lượng lớn các đội cứu hộ nước ngoài đổ vào Nepal sẽ gây ra những khó khăn cho việc quản lý, điều phối và nắm bắt tình hình đó cũng đồng thời có thể trở thành lý do cho sự cạnh tranh giữa các đoàn quốc tế. An nguy của người dân các nước quốc tế bị thiệt mạng là một điều vô cùng quan trọng. Nhưng trong trường hợp đó, để đảm bảo an toàn cho cả những người mắc kẹt và những người cứu hộ, Nepal bắt buộc phải từ chối những đề xuất hỗ trợ rất cấp thiết đó. Hành động dũng cảm từ chối sự giúp đỡ trong biến động thể hiện được tinh thần độc lập tự chủ và cái nhìn sâu rộng cho những vấn đề lớn hơn của thế giới, đó là sự an nguy của người tham gia cứu trợ và sự công bằng giữa các tổ chức.

Đây là lúc mà chúng ta thấy rõ được tầm vóc của chính phủ một quốc gia trong việc xử lý những biến động thảm họa và khủng hoảng của quốc gia đó. Vấn đề giải quyết những tàn dư của cơn lũ quét và giải cứu những người dân bị mắc kẹt, công bố thông tin về sự an toàn của những công dân quốc tế là một điều vô cùng quan trọng trong thời buổi hôm nay.

Có thể nói người dân Nepal và người dân Trung Quốc đang thực sự phải đối diện với những khủng hoảng rất lớn. Họ đang phải chứng kiến những thảm họa kinh hoàng đến từ tự nhiên, phải chịu đựng nỗi xót xa trước tính mạng của những công dân đất nước họ. Và đây không phải chỉ là câu chuyện của riêng hai quốc gia này, đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Đây đồng thời còn là mối nguy xót của những đất nước thường xuyên xảy ra những thảm họa và biến động. Chúng ta đã phải chứng kiến quá nhiều những thảm họa đến từ tự nhiên, và sau mỗi thảm họa đó thì hậu quả không hề nhỏ. Cái giá phải trả luôn là mạng sống của con người, sự trì trệ của các công trình, sự tạm ngưng của các hoạt động thông thường,...

Nepal đang từ chối sự giúp đỡ, nhưng không phải là sự giúp đỡ không có ý nghĩa với họ. Hôm nay, những người sống trong khủng hoảng luôn cần giúp đỡ và chúng ta bắt buộc phải trao đi sự giúp đỡ và hỗ trợ trong tình thế mà những con người đang cùng sống trên một trái đất của chúng ta phải chịu đựng những khủng hoảng và biến động không mong muốn. Chúng ta cần hướng cái nhìn về những quốc gia đang dễ bị tổn thương như vậy để cổ vũ họ, động viên họ, trao cho họ niềm tin để vượt qua những khủng hoảng của thời thế. Đây là lúc mà tinh thần đoàn kết giữa các quốc gia dân tộc được thể hiện rõ nét nhất. Chúng ta trao đi sự quan tâm không phải vì sự tò mò, chúng ta quan tâm vì đó là tinh thần đồng lòng, sự đồng cảm thật lòng trước nỗi mất mát, xót xa. Quả là con người rất nhỏ bé, và chúng ta thì luôn phải nắm lấy tay nhau để cùng tồn tại.
 
20
0
0
Trả lời

Đang có mặt