Leonardo da Vinci hường được biết đến như một họa sĩ, một con người đa tài, có khả năng làm việc trong nhiều những lĩnh vực khác nhau. Ông là biểu tượng của một thời đại vàng son trong quá khứ và thường được gọi là "con người Phục Hưng". Ông là biểu tượng của con người nước Ý, là đại diện cho tinh thần ý, vẻ đẹp ý và những phẩm chất tinh thần của con người đất nước này. Tôi đã từng được xem những bức tranh mà ông vẽ và vô cùng ấn tượng trước sự giao thoa trong những đường nét, những mảng màu sắc tinh tế và những thông điệp biết nói truyền tải thông qua mỗi bức tranh. Đó là những bức tranh mang màu sắc cổ điển. Đó là những bức tranh về những người phụ nữ mang hình hài tuyệt mỹ, quý phái. Đó là một tinh thần của Leonardo gửi vào trong mỗi đường nét.
Theo một số câu chữ, tôi được tìm hiểu sâu hơn về cuộc đời của ông, nhận ra được những tín hiệu rõ ràng hơn trong cuộc đời ông đã khiến ông có được những đường nét đó, đã có được những bức tranh mang đậm nét Leonardo da Vinci ấy.
Leonardo là người có khả năng đồng cảm với sự sống. Ông là người cảm nhận sâu sắc và tinh tế nhất những trạng thái tâm lý của sự vật. Do đó, ông bảo vệ sự sống cho chúng bằng cách ăn chay. Leonardo từ chối bất cứ món ăn nào có máu và mang sự sống. Đó là sự cự tuyệt của vị họa sĩ đa tài này trước việc giết hại tự nhiên. Ông cần đến tự nhiên, sự sống loài vật như một cách giao hòa, kết nối.
Trước đó, chưa có ai tìm thấy sự tương giao giữa con người và các loài động vật như Leonardo. Ông thường đến các khu chợ ở Ý để mua lại những con chim bị nhốt trong lồng rồi thả chúng bay về trời, hoặc mua các loài thú nhỏ để trả chúng về với tự nhiên. Những hành động của những loài động vật đối với Leonardo da Vinci không phải là bản năng của loài vật, mà là những hành động có bản sắc, có ý nghĩa. Có lẽ, ông đã dành ra rất nhiều thời gian trong cuộc đời mình để lắng nghe thông điệp từ hành động của chúng. Cụ thể, Leonardo từng lắng nghe hành động của chim sẻ thông vàng. “Người ta nói rằng,” Leonardo viết, “khi đưa loài sẻ thông vàng đến gần người bệnh, nếu người bệnh sắp qua đời, loài chim này sẽ quay đầu đi không nhìn vào người đó; nhưng nếu người bệnh có thể cứu được, thì nó sẽ không rời mắt khỏi người đó, và đây chính là điều sẽ chữa lành cho người bệnh.” Ông nhận ra đó không chỉ là một hành động tự nhiên như bản tính. Loài vật này có khả năng tương giao, kết nối với con người, do đó, nó gắn kết với sự sống (những người bệnh có thể cứu được), luôn tìm đến những cái đẹp nhân văn của đời người. Hình ảnh con chim “không rời mắt khỏi người đó” như một niềm tin từ tự nhiên dành cho sự sống của con người. Thấu hiểu được điều đó, Leonardo đã luôn chọn ăn chay trường, giữ gìn lối sống kết nối với các loài vật. Thông qua sự gắn kết này, ông không chỉ đến gần với tự nhiên mà còn khám phá ra bản chất của nhân tính: con người đôi khi còn ác hơn các loài vật. Từ góc nhìn của Leonardo, các loài vật cũng có thể mang nhân tính, trong khi con người thì lại luôn có thú tính.
Ông xem đặc tính của các loài vật này là quan niệm về đức hạnh. Từ bản chất của loài chim, ông nhìn thấy những điều sâu xa hơn. Sự sống của con người (người bệnh có thể cứu chữa, sự cứu chuộc, sự giúp đỡ) luôn gắn liền với đức hạnh, hay đúng hơn là những điều tốt đẹp. Con chim sẻ thông vàng lại là phương cách để nhận diện tình trạng bệnh và chữa lành bệnh có nghĩa là loài chim này cũng gắn liền với đức hạnh. “Nó không bao giờ nhìn vào những thứ xấu xa đê hèn, mà chỉ quấn quýt bên những gì tinh khiết và đức hạnh, tìm đến trú ẩn nơi những trái tim cao quý, giống như cách các loài chim trong rừng xanh tìm đến những cành phủ đầy hoa nở.”
Tâm hồn của Leonardo da Vinci trước thế giới tự nhiên - một thế giới rộng lớn, cởi mở, ẩn tàng nhiều bí ẩn khiến cho ta hiểu: tâm hồn người nghệ sĩ đôi khi buộc phải gắn với hiện thực, giao cảm được với những thế giới không-thể-nói.
Theo một số câu chữ, tôi được tìm hiểu sâu hơn về cuộc đời của ông, nhận ra được những tín hiệu rõ ràng hơn trong cuộc đời ông đã khiến ông có được những đường nét đó, đã có được những bức tranh mang đậm nét Leonardo da Vinci ấy.
Leonardo là người có khả năng đồng cảm với sự sống. Ông là người cảm nhận sâu sắc và tinh tế nhất những trạng thái tâm lý của sự vật. Do đó, ông bảo vệ sự sống cho chúng bằng cách ăn chay. Leonardo từ chối bất cứ món ăn nào có máu và mang sự sống. Đó là sự cự tuyệt của vị họa sĩ đa tài này trước việc giết hại tự nhiên. Ông cần đến tự nhiên, sự sống loài vật như một cách giao hòa, kết nối.
Trước đó, chưa có ai tìm thấy sự tương giao giữa con người và các loài động vật như Leonardo. Ông thường đến các khu chợ ở Ý để mua lại những con chim bị nhốt trong lồng rồi thả chúng bay về trời, hoặc mua các loài thú nhỏ để trả chúng về với tự nhiên. Những hành động của những loài động vật đối với Leonardo da Vinci không phải là bản năng của loài vật, mà là những hành động có bản sắc, có ý nghĩa. Có lẽ, ông đã dành ra rất nhiều thời gian trong cuộc đời mình để lắng nghe thông điệp từ hành động của chúng. Cụ thể, Leonardo từng lắng nghe hành động của chim sẻ thông vàng. “Người ta nói rằng,” Leonardo viết, “khi đưa loài sẻ thông vàng đến gần người bệnh, nếu người bệnh sắp qua đời, loài chim này sẽ quay đầu đi không nhìn vào người đó; nhưng nếu người bệnh có thể cứu được, thì nó sẽ không rời mắt khỏi người đó, và đây chính là điều sẽ chữa lành cho người bệnh.” Ông nhận ra đó không chỉ là một hành động tự nhiên như bản tính. Loài vật này có khả năng tương giao, kết nối với con người, do đó, nó gắn kết với sự sống (những người bệnh có thể cứu được), luôn tìm đến những cái đẹp nhân văn của đời người. Hình ảnh con chim “không rời mắt khỏi người đó” như một niềm tin từ tự nhiên dành cho sự sống của con người. Thấu hiểu được điều đó, Leonardo đã luôn chọn ăn chay trường, giữ gìn lối sống kết nối với các loài vật. Thông qua sự gắn kết này, ông không chỉ đến gần với tự nhiên mà còn khám phá ra bản chất của nhân tính: con người đôi khi còn ác hơn các loài vật. Từ góc nhìn của Leonardo, các loài vật cũng có thể mang nhân tính, trong khi con người thì lại luôn có thú tính.
Ông xem đặc tính của các loài vật này là quan niệm về đức hạnh. Từ bản chất của loài chim, ông nhìn thấy những điều sâu xa hơn. Sự sống của con người (người bệnh có thể cứu chữa, sự cứu chuộc, sự giúp đỡ) luôn gắn liền với đức hạnh, hay đúng hơn là những điều tốt đẹp. Con chim sẻ thông vàng lại là phương cách để nhận diện tình trạng bệnh và chữa lành bệnh có nghĩa là loài chim này cũng gắn liền với đức hạnh. “Nó không bao giờ nhìn vào những thứ xấu xa đê hèn, mà chỉ quấn quýt bên những gì tinh khiết và đức hạnh, tìm đến trú ẩn nơi những trái tim cao quý, giống như cách các loài chim trong rừng xanh tìm đến những cành phủ đầy hoa nở.”
Tâm hồn của Leonardo da Vinci trước thế giới tự nhiên - một thế giới rộng lớn, cởi mở, ẩn tàng nhiều bí ẩn khiến cho ta hiểu: tâm hồn người nghệ sĩ đôi khi buộc phải gắn với hiện thực, giao cảm được với những thế giới không-thể-nói.