Tản mản về những con người bình dị xung quanh ta

Tản mản về những con người bình dị xung quanh ta

D
Dieu Hoee
Mỗi lần đi chợ, lại một lần cho mình được ngẫm ngợi và suy tư về nhân sinh, về cuộc đời và con người. Chợ là một cộng đồng xã hội thu nhỏ nơi hàng bao con người cùng chạy đôn chạy đáo chăm lo cuộc sống cho gia đình mình, người qua kẻ lại. Ở nơi đó là nơi mà nhân hình hiện lên chân thật nhất. Ở nơi đó, mình thấy thương cuộc đời này, thương những kiếp nhân sinh nhỏ nhoi đang ngày ngày mong chờ một hy vọng sống, mong chờ một phiên chợ sung túc. Đó là lúc mình nghĩ suy về dòng đời và con người.

Tôi đứng lại thật lâu trước những ông bà cụ già. Tuổi này, đáng lẽ ra họ phải được sống thật hạnh phúc dưới mái ấm gia đình mình. Vậy mà… có giây phút nào họ được ngơi nghỉ đâu? Chỉ là vài giây phút tản mản thương thương trước cuộc đời lắm sóng gió mà thấy thương dân mình, thương những con người lao động cần lao. đó là lúc mà tôi ước mình là người giàu có. Ước gì mình đủ giàu để có thể giúp đỡ họ, an ủi họ phần nào. Và tôi nghĩ, có lẽ chúng ta đối xử với nhau tồi quá. Có hàng bao câu chuyện đau thương xung quanh mình mà mình chẳng thể dừng lại để thấu hiểu. Và đằng sau cái cười của người bán hàng, đó là cả câu chuyện đầy xót xa phía sau.

Chợ là nơi nhân hình hiện lên chân thật nhất vì ở đó, con người không thể và cũng không cần phải diễn. Người ta sống thật với cái bụng đói, với nỗi lo toan, với sự chắt bóp từng đồng bạc lẻ. Có những người gánh hàng thuê liêu xiêu trong nắng sớm, đôi vai gầy gánh cả trách nhiệm với gia đình trên hai đầu đòn gánh. Nhìn cái cách họ lau vội giọt mồ hôi, tôi thấy thương quá đỗi cái kiếp nhân sinh này. Thương những ước mơ bị vùi lấp dưới những mớ rau, con cá, thương cả những niềm vui giản đơn khi bán chạy hàng, hay nỗi buồn thắt lại khi phiên chợ vãn mà thúng mủng vẫn còn đầy.

Trong cái ồn vã, xô bồ ấy, tôi lại tìm thấy một khoảng lặng sâu thẳm trong lòng mình. Chợ dạy cho ta biết trân trọng những giá trị bình dị, dạy ta biết nhìn thấu những khổ đau để mà bao dung, để mà yêu thương. Giữa dòng người ngược xuôi, có bao nhiêu người thực sự dừng lại để nhìn vào mắt nhau? Hay chúng ta cũng chỉ là những kẻ đồng hành xa lạ, cùng đi chung một chuyến tàu mang tên "cuộc đời", chỉ khác nhau ở những bến đỗ gian truân?

Khi nắng đã bắt đầu gắt, chợ cũng thưa dần. Những sạp hàng bắt đầu dọn dẹp, để lại một khoảng sân trống trải với vài cọng rác và những vệt nước còn sót lại trên nền đất. Phiên chợ tan, người ta trở về với tổ ấm của mình, mang theo cả những hy vọng đã thành hình hoặc vẫn còn dang dở. Tôi ra về, lòng trĩu nặng một niềm trắc ẩn. Đi chợ, thực ra là để đi tìm lại phần "người" nhạy cảm nhất trong chính mình, để thấy rằng giữa thế gian rộng lớn này, mỗi chúng ta đều là một mảnh ghép nhỏ nhoi, đang nương tựa vào nhau mà sống, mà hy vọng về một ngày mai tươi sáng hơn.

Cuộc đời này, suy cho cùng, cũng chỉ là một phiên chợ dài. Và chúng ta, những kẻ hành khất của hạnh phúc, vẫn đang miệt mài đi tìm cho mình một niềm an ủi giữa cõi nhân gian.
 
6
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.