Văn chương đứng về phe nước mắt

Văn chương đứng về phe nước mắt

D
Dieu Hoee
“ Tôi đứng về phe nước mắt. Nước mắt ở đây không chỉ là biểu hiện của nỗi buồn, mà là biểu tượng của những đau đớn, tổn thương, mất mát và cả những rung động sâu kín nhất của con người. Khi nhà văn chọn “đứng về phe nước mắt”, họ đã lựa chọn một lập trường nhân bản: đứng về phía những thân phận bé nhỏ, những cảm xúc chân thật, những gì mong manh mà bền bỉ nhất trong cõi người. Từ góc độ lý luận văn học, có thể xem giọt nước mắt như một phạm trù thẩm mỹ đặc biệt, nơi kết tinh giá trị nhân đạo, chức năng cảm hóa và sức mạnh cứu rỗi của văn chương.

Nước mắt trong văn chương gắn liền với truyền thống nhân đạo - một trong những giá trị cốt lõi của văn học. Chủ nghĩa nhân đạo, theo nghĩa rộng, là sự quan tâm đến con người với tư cách một cá thể có phẩm giá, có khát vọng hạnh phúc và có quyền được yêu thương. Khi văn chương miêu tả những khổ đau của con người, mục đích không phải để khoét sâu bi kịch mà để khơi dậy lòng trắc ẩn. Aristotle từng nói về chức năng “catharsis” của bi kịch: thông qua sự sợ hãi và thương cảm, người xem được thanh lọc cảm xúc. Giọt nước mắt trong văn chương vì thế không chỉ là của nhân vật, mà còn là của người đọc, những giọt nước mắt giúp con người trở nên nhân hậu hơn.

Đứng về phe nước mắt trước hết là dám nhìn thẳng vào khổ đau. Văn chương không né tránh những góc tối của đời sống: nghèo đói, chiến tranh, bất công, cô đơn, phản bội. Bởi nếu chỉ ca ngợi ánh sáng mà bỏ quên bóng tối, văn chương sẽ trở nên phiến diện và giả tạo. Giọt nước mắt xuất hiện khi con người bị đẩy đến giới hạn của chịu đựng, khi phẩm giá bị chà đạp hoặc khi ước mơ tan vỡ. Nhà văn, bằng sự nhạy cảm đặc biệt, nhận ra những nỗi đau ấy và trao cho chúng hình hài ngôn từ. Hành động ấy chính là sự bảo vệ thầm lặng đối với con người. Tuy nhiên, nước mắt trong văn chương không đồng nhất với bi lụy. Nếu chỉ dừng ở việc gây thương cảm, tác phẩm sẽ dễ rơi vào cảm xúc rẻ tiền. Giá trị của giọt nước mắt nằm ở chiều sâu nhận thức và ở khả năng mở ra hy vọng. Khi người đọc rơi nước mắt trước một số phận, họ không chỉ thương xót mà còn suy ngẫm về nguyên nhân của bi kịch, về những cấu trúc xã hội và tâm lý đã đẩy con người vào đau khổ. Như vậy, nước mắt trở thành khởi điểm của ý thức. Nó đánh thức trách nhiệm và thôi thúc khát vọng thay đổi.

Từ góc nhìn thi pháp, giọt nước mắt là một chi tiết nghệ thuật giàu sức gợi. Chỉ một hình ảnh nhỏ bé cũng có thể mở ra cả một thế giới nội tâm. Trong tự sự, khoảnh khắc nhân vật rơi lệ thường là điểm nút tâm lý, nơi những dồn nén được giải tỏa. Trong thơ ca, nước mắt có thể hóa thành biểu tượng của nỗi nhớ, của tình yêu, của mất mát. Sức mạnh của chi tiết ấy nằm ở tính cô đọng: nó kết tinh cảm xúc, làm hiện hình điều khó nói thành lời. Ngôn ngữ văn học, với khả năng biểu tượng và hàm ẩn, biến giọt nước mắt thành một tín hiệu thẩm mỹ, khiến người đọc rung động vượt lên trên nghĩa đen.

Đứng về phe nước mắt còn có nghĩa là đứng về phía sự chân thật. Nước mắt không biết nói dối; nó xuất hiện khi cảm xúc chạm đến độ sâu nhất. Văn chương, nếu muốn lay động lòng người, phải xuất phát từ những cảm xúc chân thành như thế. Khi nhà văn viết bằng sự giả tạo hoặc toan tính, tác phẩm có thể trau chuốt nhưng thiếu linh hồn. Chỉ khi người viết thực sự đau với nỗi đau của nhân vật, thực sự yêu thương những kiếp người bé nhỏ, thì ngôn từ mới có sức truyền cảm. Giọt nước mắt của nhà văn, dù không hiện hình, chính là nguồn mạch nuôi dưỡng tác phẩm.

Một phương diện quan trọng khác là chức năng an ủi của văn chương. Con người tìm đến văn học không chỉ để nhận thức mà còn để được chia sẻ. Khi đọc một câu chuyện buồn, ta nhận ra mình không cô độc trong đau khổ. Nỗi buồn cá nhân được đặt trong một bối cảnh rộng lớn hơn, trở thành một phần của kinh nghiệm chung nhân loại. Sự đồng cảm ấy có tác dụng xoa dịu. Văn chương không thể xóa bỏ khổ đau ngoài đời thực, nhưng nó có thể giúp con người chịu đựng và vượt qua bằng cách trao cho nỗi đau một ý nghĩa. Đồng thời, nước mắt trong văn chương còn có thể là nước mắt của hạnh phúc. Đó là những giọt lệ khi con người tìm thấy nhau giữa đổ nát, khi tình yêu chiến thắng hận thù, khi phẩm giá được phục hồi. Như vậy, đứng về phe nước mắt không chỉ là đứng về phía bi kịch mà còn đứng về phía những rung động mãnh liệt nhất của đời sống. Văn chương ôm ấp cả nỗi buồn lẫn niềm vui, bởi cả hai đều là biểu hiện của một trái tim còn biết cảm xúc.

Trong bối cảnh hiện đại, khi thông tin tràn ngập và cảm xúc dễ bị chai sạn, việc văn chương tiếp tục “đứng về phe nước mắt” càng trở nên cần thiết. Xã hội có thể quen dần với những con số khô khan về mất mát, nhưng văn chương nhắc ta nhớ rằng đằng sau mỗi con số là một con người cụ thể, với khuôn mặt, ký ức và ước mơ riêng. Bằng cách cá thể hóa nỗi đau, văn học chống lại sự vô cảm. Nó buộc chúng ta dừng lại, lắng nghe và thấu hiểu.

Từ góc độ tiếp nhận, giọt nước mắt của người đọc là thước đo giá trị nhân văn của tác phẩm. Khi một văn bản có thể khiến người đọc xúc động, nghĩa là nó đã chạm tới tầng sâu của nhân tính. Song, điều quan trọng không phải là khóc bao nhiêu, mà là sau khi khép trang sách, ta sống khác đi như thế nào. Nếu nước mắt dẫn đến sự thức tỉnh, đến lòng bao dung và hành động nhân ái, thì văn chương đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Có thể nói, “đứng về phe nước mắt” là lựa chọn đạo đức của văn chương. Nó khẳng định rằng văn học không trung lập trước khổ đau con người. Nhà văn có thể không trực tiếp thay đổi hiện thực, nhưng bằng cách cất lên tiếng nói của cảm xúc chân thật, họ bảo vệ phần người mong manh nhất giữa thế giới đầy biến động. Chừng nào văn chương còn biết rung động trước nước mắt, chừng ấy nó còn giữ được linh hồn.

Giọt nước mắt trong văn chương vì thế không phải dấu hiệu của yếu đuối, mà là biểu tượng của sức mạnh tinh thần. Nó chứng tỏ con người vẫn còn khả năng cảm thương, vẫn còn trái tim biết yêu và biết đau. Và khi văn chương tiếp tục đứng về phe nước mắt, nhân loại vẫn còn một điểm tựa dịu dàng giữa những khắc nghiệt của đời sống, một nơi để được thấu hiểu, được sẻ chia và được nâng đỡ trong hành trình làm người.
 
4
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.