Biển sẽ không bao giờ lặng, chúng ta là những con người cô đơn trên bãi biển hôm ấy, lửng lơ, trôi dạt trong vô định. Từng đợt sóng ồ ạt xô vào bờ, làm ướt hết trái tim ta, rồi rút lại, và liên tục như thế. Qua rất nhiều lần bị vùi chôn trong đống sóng biển cảm xúc ấy, ta đã đánh mất đi sự rung cảm của mình đối với thế giới xung quanh. Thế nhưng, bạn à, bạn có biết rằng, vô cảm còn đáng sợ hơn buồn đau.
Cảm xúc là điểm yếu lớn nhất của con người, giá như tôi là người vô cảm, giá như tôi chỉ là hòn đá trôi dạt giữa xa khơi… Không ai có thể thấm thía nỗi đau này, họ ở ngoài cuộc, chỉ trỏ vào tôi và ra lệnh: “Mày không được buồn”, “Mày không được tiêu cực”. Thế nhưng, họ đâu hiểu rằng có những nỗi đau không thể ngưng lại nhờ mệnh lệnh. Những lời ra lệnh chỉ khiến họ thêm đau, thêm một lần trầy xước. Cảm giác khi đó thật tồi tệ, cảm giác như cả thế giới quay lưng lại với mình. Mình bơ vơ và nhỏ bé giữa cuộc đời này. Đây hoàn toàn không phải là cảm giác làm người lớn mà mình đã từng mơ. Nếu biết trước có cảnh này, mình ước mình sẽ mãi là một đứa trẻ.
Càng lớn lên, chống chọi với nỗi đau càng nhiều, mình càng nhận ra là, à, mình có thể ngồi giữa đống lửa này mà. Nó là cuộc chiến của riêng mình. Và giờ đây, mình bình thản ngắm nhìn những cảm xúc của mình đi qua như những đám mây trôi. Vô định. Nhưng mình không cố để thoát ra khỏi nó nữa. Những cảm xúc tiêu cực của mình cũng đẹp như những cảm xúc tích cực vậy, cũng muôn màu, cũng rực rỡ và cũng đáng để mình trân trọng. Mình cũng là con người, vui buồn đến với mình như một cái duyên. Mình không phải con robot để được lập trình sẵn sẽ luôn vui vẻ và mãi mãi vui vẻ. Mình đã từng rất ghét sự nhạy cảm của mình, ước rằng giá như mình không có cảm xúc. Mình từng nghĩ đến chuyện cắt tuyến lệ để không bao giờ khóc nữa, nhưng mình nhận ra nếu mình làm như vậy, mình đang làm tổn thương giọt nước mắt của mình.
Và khi mình trưởng thành, mình nhận ra, nếu hôm nay, mình chỉ có thể thở thôi cũng đủ rồi. Còn hơn là khi mình vô cảm.
Cảm xúc là điểm yếu lớn nhất của con người, giá như tôi là người vô cảm, giá như tôi chỉ là hòn đá trôi dạt giữa xa khơi… Không ai có thể thấm thía nỗi đau này, họ ở ngoài cuộc, chỉ trỏ vào tôi và ra lệnh: “Mày không được buồn”, “Mày không được tiêu cực”. Thế nhưng, họ đâu hiểu rằng có những nỗi đau không thể ngưng lại nhờ mệnh lệnh. Những lời ra lệnh chỉ khiến họ thêm đau, thêm một lần trầy xước. Cảm giác khi đó thật tồi tệ, cảm giác như cả thế giới quay lưng lại với mình. Mình bơ vơ và nhỏ bé giữa cuộc đời này. Đây hoàn toàn không phải là cảm giác làm người lớn mà mình đã từng mơ. Nếu biết trước có cảnh này, mình ước mình sẽ mãi là một đứa trẻ.
Càng lớn lên, chống chọi với nỗi đau càng nhiều, mình càng nhận ra là, à, mình có thể ngồi giữa đống lửa này mà. Nó là cuộc chiến của riêng mình. Và giờ đây, mình bình thản ngắm nhìn những cảm xúc của mình đi qua như những đám mây trôi. Vô định. Nhưng mình không cố để thoát ra khỏi nó nữa. Những cảm xúc tiêu cực của mình cũng đẹp như những cảm xúc tích cực vậy, cũng muôn màu, cũng rực rỡ và cũng đáng để mình trân trọng. Mình cũng là con người, vui buồn đến với mình như một cái duyên. Mình không phải con robot để được lập trình sẵn sẽ luôn vui vẻ và mãi mãi vui vẻ. Mình đã từng rất ghét sự nhạy cảm của mình, ước rằng giá như mình không có cảm xúc. Mình từng nghĩ đến chuyện cắt tuyến lệ để không bao giờ khóc nữa, nhưng mình nhận ra nếu mình làm như vậy, mình đang làm tổn thương giọt nước mắt của mình.
Và khi mình trưởng thành, mình nhận ra, nếu hôm nay, mình chỉ có thể thở thôi cũng đủ rồi. Còn hơn là khi mình vô cảm.