Dự thi À thì...

Thúy Hiền
Thúy Hiền
Dự thi À thì...
"Con yêu của mẹ, con có nhìn thấy không, kia là mộ của cụ nội con đấy."

***

Mùa xuân năm nay đối với tôi đã không còn trọn vẹn như trước. Nếu tôi nói rằng, khi tiếng kèn đám ma thê lương vang lên, luồn lách vào trí não khốn cùng của tôi một cách xót xa đến như vậy, Tết đã không còn trọn vẹn nữa. Ông nội cứ thế nằm xuống, rời đi chưa một câu biệt ly.

Tôi ngồi thẫn thờ bên bàn thờ tỏa ngát mùi hương, chẳng khóc, cũng chẳng cười. Tết năm ngoái, ông bỏ tôi lại, thanh thản nhắm mắt. Một sự cô độc khủng hoảng chảy tràn trong cơ thể, khiến tôi đến thời điểm này vẫn chưa thể thoát ra khỏi vòng xoáy kinh hoàng ấy.

Ông đi rồi, tôi hiểu. Tôi ngồi đối diện di ảnh của ông, dòng ký ức về buổi chiều sau Tết liên tục ẩn dật trong trí não. Thân hình gầy gò, yếu đuối của ông nội vẫn như mọi ngày. Ông cầm theo chiếc chậu nhỏ, bên trong đựng thật nhiều phân đạm.

Ông nói: "Ở nhà coi nhà nhá, ông lên đồng chở phân cho bà."

Tôi nằm ườn trên giường, tay bấm điện thoại, phụng phịu đáp: "Thì ông cứ đi đi."

À ừ, tôi quên mất, chiều hôm ấy nắng to cỡ nào. Và ông nội chở phân đạm lên đồng vào thời điểm nắng nhất trong ngày, trên đầu không đội chiếc mũ cối sờn cũ quen thuộc.

Bạn trai tôi cầm xuống một hộp socola thật to cho ngày lễ tình nhân, chỉ sau ngày Tết chính vài ngày. Tôi háo hức ôm hộp socola hình trái tim chụp choẹt, cười rung cả người, rồi lại bóc thử ăn vài chiếc. Tình yêu quá đẹp, quá hoàn hảo. Tôi đã từng nghĩ như thế.

À ừ, tôi quên mất, khi đó, ông nội đang ngồi trên ghế, mỉm cười nhìn theo cháu gái. Nhưng tuyệt nhiên, ông không có chiếc kẹo socola nào để ăn cả.

Những con dế ngân nga kéo lên vài bản nhạc dạo đầu, mơn man gãi ngứa vào trong vành tai. Tôi ngồi vắt chéo hai chân giữa sân, khoái chí xem hình mấy anh trai Hàn Quốc mà mình ngưỡng mộ. Ý nghĩ vụng trộm còn khéo léo đưa đẩy, làm tôi ước gì mình sinh ra trong một gia đình thật giàu, để còn dễ dàng gặp được các anh.

Nắng Tết phiêu du khắp lối mòn nhỏ, tâm tính con người cũng trở nên đổi thay hơn bao giờ hết. Nếu bây giờ ai đó đưa cho tôi một củ khoai nóng, chắn chắn tôi sẽ bĩu môi mà từ chối.

À ừ, tôi quên mất, gia đình mình không ổn tới cỡ nào. Tôi quên mất, tại khoảnh khắc tôi thẹn thùng trước màn hình điện thoại vì vài người xa lạ, ông nội đang cần mẫn thái rau cải bắp thật nhỏ để nén dưa chua, món ăn mà tôi thích nhất.

"Ăn kẹo này con."

Tiếng dép loẹt quẹt vang lên từ phía dưới nhà. Ông nội khệnh khạng đi về phía tôi, bàn tay nhăn nheo xòe ra trước mặt, chính giữa lòng bàn tay khô gầy là một chiếc kẹo lạc chảy nước. Tôi nhăn mặt, xua xua tay từ chối.

"Con không ăn đâu. Chả ngon."

Tôi thích ăn bún đậu mắm tôm, kẹo mềm và thật ngon, ngọt như bông gòn. Tôi không thích kẹo cứng và ngọt lịm như vậy. Chỉ là khi đó...

À ừ, tôi quên mất, chiếc kẹo này là ông nội dành dụm mang về cho tôi. Mỗi lần được người ta cho bánh, cho kẹo, ông đều không ăn, cất đi để đem cho cháu gái. Mặc dù ông nội rất thích ăn ngọt, thích lắm là đằng khác.

Tôi còn quên rất nhiều, rất nhiều điều khác nữa. Hay vì, bản tính vô tâm thấm nhuần trong đầu tôi không thể nào vực dậy nổi. Cho đến tận khi ông kêu đau đầu, ông nói: "Khéo ông chết mất", tôi vẫn nghĩ chỉ là lời nói đùa vô ý.

58b87cad557bafb1c5df63a73d48d2b7.jpg


Ảnh: Internet

Ông đi thật rồi.

Ông nằm yên bình trên chiếc giường nhỏ sặc mùi dầu gió. Chiếc giường này, tôi đã từng nhảy nhót, đùa nghịch tới nỗi gãy cả thang giường, tôi đã từng lấy chăn của ông, choàng vào người làm thành công chúa.

Hai mắt ông nhắm hờ, bàn tay đặt trước ngực, da ông vẫn hồng hào lắm, chỉ là sự sống đã vĩnh viễn mất đi. Tết năm ngoái, tôi mới sực tỉnh, hiểu thế nào là mất mát, là cay đắng nhất trong cuộc đời này.

Ngắn ngủi, xót xa, đau đớn, ân hận tới tận tâm can.

Khi ông nằm lủi thủi dưới giường, trái tim dần dần ngừng đập, cháu gái ông vẫn còn ở trên nhà, xem điện thoại tới mờ cả mắt.

Ngồi trước di ảnh ông, tôi cúi nhẹ đầu, đưa tay xoa lên bụng. Một năm ông đi, nhiều sự thay đổi đến mức ngỡ ngàng. Tôi kết hôn, có thêm một gia đình mới, còn có cả một sinh linh bé bỏng trong bụng. Xuân sang, hoa đơm trái ngọt, người ở lại vẫn phải tiếp tục bước đi và sống tiếp.

Nếu có thể, tôi chỉ muốn ôm lấy đầu gối chân gầy gò của ông, nhẹ nhàng kê đầu lên trên mà rơi nước mắt...

"Con yêu của mẹ, con có nhìn thấy không, kia là mộ của cụ nội con đấy."

Mộ cụ nội đã xanh cỏ rồi. Cụ nội con đang sống một cuộc đời mới rất hạnh phúc.

Sau này khi con biết nghe chuyện, mẹ sẽ kể cho con nghe, con đã từng có một cụ nội tuyệt vời đến như thế!"
 
Sửa lần cuối:
526
2
2

Vanhoctre

Văn Học Trẻ
19/8/19
741
623
362,999
Việt Nam
vanhoctre.com
Xu
936,695
"Bé cưng của mẹ, con có nhìn thấy không, kia là mộ của cụ nội con đấy."Trong không gian buồn, việc dùng từ "bé cưng" mình thấy không ổn.
 
  • Like
Reactions: Thúy Hiền
Trò chuyện ngay
Đăng nhập để sử dụng ChatBox
  1. Thanh Triệt @ Thanh Triệt:
    @Phong Cầm hay quá, nên có 1 cuộc thi như vậy lắm
  2. Q @ QuangNhat:
    Cảm ơn VHT.
  3. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Được bạn. Vẫn đang mùa xuân, bạn sáng tác và để tiền tố tùy ý. BQT luôn đón nhận, biên tập để có tác phẩm hay đề xuất với bạn đọc
  4. Q @ QuangNhat:
    Mình muốn hỏi là sau khi đã có thông báo tặng thưởng sáng tác mới "về tết" (tức là đã ngừng nhận bài đăng trong mục "sáng tác", thì từ giờ khi đăng bài viết mới mình sẽ dùng tiền tố "sáng tác" có được không?
  5. Triều Anh @ Triều Anh:
    @Phong Cầm xa chợ huyện thì ít ồn ào. Chỗ chị tiếng ồn dữ lắm, có khi không làm việc được.
  6. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @Triều Anh, chợ huyện là cũng đông rồi, chỗ em cách huyện 30km lận.
  7. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Phần thưởng nhỏ thôi hổng cần lớn đâu ad
  8. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    ad tổ chức viết ngoại truyện đi ad, ngoại truyện hoặc fanfic đều được. Box đó ít quá à
  9. H @ Haneul:
    Cả nhà onlien vui quá
  10. Triều Anh @ Triều Anh:
    Nhà chị cũng không phải thành phố, chỉ là chợ huyện thôi mà mọi người mua hoa, trái cây, vàng dữ lắm!
  11. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    @Triều Anh, chỗ em ở quê, dân làm nông nên cũng không bị ảnh hưởng của ngày vía thần tài nhiều. Người kinh doanh và có ít tiền bạc mới thường chú trọng ngày này hơn.
  12. Triều Anh @ Triều Anh:
    Sáng nay mọi người có mua vàng tích trữ cho may mắn cả năm không? Mình đi dạy về ngang tiệm bán vàng thì người ta xếp hàng như đi rạp xem phim. Khủng thật
  13. Triều Anh @ Triều Anh:
    Chắc hành trình lên top còn dài. Mong được gần Lan Hương và Phong Cầm đã là phấn đấu lớn của bản thân rồi
  14. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Sáng nay tôi có nên đi mua 1 phân vàng không :v
  15. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Với tốc độ đỉnh cao của chị thì lên top 1 là sớm muộn :v
  16. Lan Hương @ Lan Hương:
    @Triều Anh dạo này em xuống rồi chị @Triều Anh lên ngôi nha :smile:
  17. Triều Anh @ Triều Anh:
    Không thể nào đâu Phong Cầm.Làm sao mà có khả năng vượt qua Lan Hương và em cơ chứ
  18. Phong Cầm @ Phong Cầm:
    Top 1 sever VHT là của mình rồi muahaha. Nhưng mà nguy cơ chị Triều Anh chuẩn bị đẩy mình xuống top 2 là rất cao :v
  19. Triều Anh @ Triều Anh:
    Mai Triều Anh cũng hết tết. Năm nay đi nhiều. Mệt có. Vui có. Và có bài chia sẻ với diễn đàn nhé. Chúc mọi người năm mới làm việc thuận lợi và như ý!
  20. Nguyên Vương @ Nguyên Vương:
    Mọi người ăn Tết vui vẻ chứ ạ? Ngày mai là đi làm lại rồi nhỉ :uq:
  21. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Chúc năm mới Diễn Đàn vạn sự như ý, Phát tài phát lộc.
  22. Triều Anh @ Triều Anh:
    Chúc mọi người năm mới An Khang Thịnh Vượng, Vạn Sự Như Ý!
  23. T @ Trương Thị Diễm Phúc:
    29 Tết r, mọi người đã dọn nhà xong chưa
  24. Vanhoctre @ Vanhoctre:
    Chúc Tất Niên vui vẻ!
  25. Hà Nội Honey @ Hà Nội Honey:
    Bạn chỉ việc copy link Youtube và dán trực tiếp vào khung soạn thảo văn bản bth là dc thôi

Sáng Tác Mới

Định hướng forum.vanhoctre.com

  • Văn Học Trẻ Online (VHTO) - Diễn đàn Học văn, sáng tác văn học mở. Nơi bạn có thể chia sẻ và cập nhật kiến thức văn học mới nhất. Tham gia sáng tác tự do, dự thi các cuộc thi sáng tác văn học mở với nhiều giải thưởng hấp dẫn, thường xuyên. Tâm sự, cafe văn chương.
    VHTO đang hoạt động thử nghiệm chờ xin giấy phép .

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.

Kiến thức Văn Học 12

Top