Đất nước rực rỡ trong những kí ức nhỏ

Đất nước rực rỡ trong những kí ức nhỏ

D
Dieu Hoee
“Việt Nam hiện ra với tôi qua những khoảnh khắc nhỏ - những cử chỉ đầy ân cần và kiên cường đã định hình cách tôi nhìn thế giới. Càng qua năm tháng, sự gắn bó ấy càng sâu đậm hơn,” Catherine Karnow chia sẻ.

Việt Nam, có lẽ chẳng phải kí ức của riêng một cá nhân nào. Đó là di sản kí ức của dân tộc, thời đại, xã hội và luôn nằm sâu trong tâm trí mỗi người. Qua khung kính kỉ niệm, Việt Nam hiện lên qua những khoảnh khắc nhỏ, nhưng là những khoảnh khắc rực rỡ, thân thương và khó để chôn vùi. Những cử chỉ đầy ân cần và yêu thương ấy đã định hình cách mà chúng ta đối thoại với thế giới, giao lưu với những vùng văn hóa khác mình. Càng theo năm tháng, sự gắn bó ấy càng trở nên đậm sâu hơn. Nó đã trở thành một miền kí ức trong tâm thức người ra đi và người ở lại. Qua bấy nhiêu sự thay đổi, tôi vẫn thấy Việt Nam là một vùng đất đẹp đẽ lạ thường, giữ được sự nguyên sơ, hồn hậu vốn có.

Từ hình ảnh của đất nước mình, tôi suy nghĩ về việc những kí ức có thể định hình nhân cách, dựng xây cách chúng ta nhìn thế giới. Những kí ức gắn liền với quá khứ, thường mang theo hình ảnh của những con người, vùng đất, miền quê, không gian thân thương. Chúng tác động đến tâm tưởng của ta. Tâm trí ta thường dễ bị ảnh hưởng, chi phối bởi quá khứ. Có thể chúng ta không nhận ra, nhưng quá khứ luôn đọng lại một phần bên trong mỗi người. Theo thời gian, quá khứ bắt đầu lớn lên, nó không còn là quá khứ nữa, nó trở thành hình ảnh của thực tại. Nếu một giây phút nào đó, bạn chợt nhận ra hành động mình đang làm giống hệt như một hành động đã từng xảy ra trong quá khứ, đó là tiếng gọi của hồi ức và kỉ niệm trở về. Từ đó, nó chi phối cách ta nhìn cuộc đời. Những góc nhìn bị định nghĩa trong quá khứ sẽ liên tục được gìn giữ hoặc sẽ thay đổi, nhưng vẫn được đặt trong sự tương quan đối sánh với quá khứ.

Kí ức, khi đó cũng đồng thời trở thành một phương tiện trao niềm tin cho con người. Nếu được sống trong quá khứ tốt đẹp, con người thường suy nghĩ rằng nếu quá khứ đã có thể xảy ra điều đó, vậy thì tại sao hiện tại lại không thể tiếp tục diễn ra điều này. Bởi vậy, họ bắt đầu hành động để thay đổi hiện tại, để quay về với quá khứ nhiệm màu và lấp lánh. Nếu phải sống trong quá khứ nhiều tổn thương, đau đớn, con người sẽ có xu hướng muốn thay đổi nó, để được sống trong những cảnh đời khác. Dù quá khứ diễn ra theo cách nào, con người cũng đều sẽ hành động để có được niềm tin trong đời. Những kí ức cổ vũ cho ta, động viên, khích lệ ta vượt lên mọi hiện thực buồn khổ để vẽ nên câu chuyện cho riêng mình.

Việt Nam, theo một cách nào đó, cũng đã hiện lên với tôi như thế. Việt Nam có lẽ không chỉ đơn thuần là kí ức, mà còn là hiện tại, là tương lai. Nhìn thấy đất nước mình ngày ngày rực rỡ, tỏa sáng lung linh mà không đánh mất đi những nét nguyên sơ vốn có, lòng tôi không khỏi dâng lên nỗi tự hào. Thấy quê hương mình chưa bao giờ đẹp thế này. Đẹp đến nỗi ngay cả những tàn tích cũng rất đẹp.

Ngồi trên máy bay, nhìn thấy Việt Nam mình chỉ còn là một chấm nhỏ qua cửa sổ, tôi khao khát đến ngày được trở về, lại được thấy một dải đất đẹp đẽ như thế. Đã thôi cái cảm giác ban đầu khi rời xa mảnh đất quê hương, giờ cảm giác mong đợi ngày về lại quyến luyến lấy tôi. Việt Nam, quả thực là đất nước của những chuyến đi để trở về.
 
6
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.