Hãy để xã hội chúng ta thực sự chạm sự bình đẳng và phát triển bền vững, và hãy để mỗi con người được tỏa sáng theo đúng sắc màu tự nhiên của họ.

Hãy để xã hội chúng ta thực sự chạm sự bình đẳng và phát triển bền vững, và hãy để mỗi con người được tỏa sáng theo đúng sắc màu tự nhiên của họ.

D
Dieu Hoee
Hiện nay, xã hội ngày càng mở cửa cho những cơ hội bình đẳng, đặc biệt là đối với người LGBT. Cộng đồng LGBTQ+ được chấp nhận, tôn trọng và hòa hợp không tách rời với cộng đồng dị tính. Quyền lợi của họ hoàn toàn được xã hội bảo vệ và hỗ trợ. Tuy nhiên, chúng ta vẫn luôn phải chứng kiến một sự thật rằng những người thuộc cộng đồng LGBTQ+ thường phải che giấu thân phận của mình để tránh những ồn ào từ số đông, thậm chí là từ chính bố mẹ mình. Rất nhiều phụ huynh cho rằng đồng tính là một loại bệnh và bắt con mình phải điều trị mặc dù đó là một xu hướng tính dục rất bình thường. “Tại Việt Nam, nghiên cứu 'Có phải bởi vì tôi là LGBT?' của Viện iSEE [2] chỉ ra, để sống sót qua sự săm soi, hơn 70% người thuộc cộng đồng LGBTIQ+ phải liên tục che giấu thân phận hoặc tự thay đổi ngoại hình, cử chỉ cho 'chuẩn mực' tại nơi làm việc và trường học”. Do đó, để những người đồng tính được sống một cách bình đẳng, chúng ta cần đấu tranh cho quyền lợi của họ.

Những giới tính khác nhau tạo ra những màu sắc khác nhau. Việc một người thuộc cộng đồng LGBTQ+ có nghĩa là họ hoàn toàn bình thường về mặt giới tính. Do đó, đây không phải một loại bệnh và hoàn toàn không cần bị chữa trị. Sự đa dạng về xu hướng tính dục và bản dạng giới là một phần tất yếu, tự nhiên của đời sống con người, tạo nên những sắc màu phong phú cho xã hội. Khoa học hiện đại từ lâu đã phá tan những định kiến cổ hủ coi đồng tính hay chuyển giới là một lệch lạc về mặt tâm thần. Từ năm 1990, Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) đã chính thức loại đồng tính luyến ái ra khỏi danh mục bệnh tâm thần, và gần đây nhất, Bộ Y tế Việt Nam cũng đã khẳng định rõ ràng rằng đồng tính hoàn toàn không phải là bệnh, không thể chữa và không cần chữa. Khi chúng ta nhìn nhận một người thuộc cộng đồng LGBTQ+, chúng ta đang nhìn thấy một cá nhân toàn vẹn với đầy đủ phẩm giá, năng lực và cảm xúc, chứ không phải một người cần sự can thiệp y tế hay một đối tượng cần được uốn nắn theo bất kỳ chuẩn mực nào. Những hành động ép buộc con phải tham gia các khóa trị liệu, cầu cúng tâm linh hoặc dùng bạo lực tinh thần của cha mẹ không những không thể thay đổi được xu hướng tính dục tự nhiên của đứa trẻ, mà còn gây ra những tổn thương tâm lý sâu sắc, dẫn đến trầm cảm, lo âu và thậm chí là những lựa chọn cực đoan.

Nếu chúng ta không bảo vệ quyền lợi cho người LGBTQ+, chính họ sẽ đứng lên để giành quyền lợi cho mình. Cuộc diễu hành tự hào là một phong trào của người LGBT khắp nơi trên thế giới được tổ chức hàng năm vào mỗi mùa hè. Đây là dịp tưởng nhớ các cuộc bạo loạn ở Stonewall, nơi những người đồng tính nam đã đáp trả cảnh sát khi bị dùng bạo lực. Cuộc bạo loạn tại quán bar Stonewall (New York) năm 1969 không chỉ là một sự kiện lịch sử, mà là mồi lửa cho phong trào đòi quyền lợi hiện đại của cộng đồng LGBTQ+ trên toàn cầu. Khi những người đồng tính, chuyển giới thời bấy giờ không còn chấp nhận sự đàn áp, quấy rối, họ đã chọn cách đứng thẳng và lên tiếng. Quyền bình đẳng không phải là thứ được ban bố khi họ có một giới tính “bình thường”, đó là quyền cơ bản mà mỗi con người sinh ra đều nghiễm nhiên có được. Đó là những bản tuyên ngôn để người LGBTQ+ bước ra khỏi sự che giấu, khẳng định sự hiện diện kiêu hãnh của mình. Sự dũng cảm của họ khi đứng lên tự bảo vệ mình là điều đáng khâm phục, nhưng nó cũng đặt ra một câu hỏi lớn cho phần còn lại của xã hội: Tại sao chúng ta lại để họ phải đơn độc chiến đấu cho những quyền lợi vốn dĩ thuộc về họ? Một xã hội văn minh không nên đợi đến khi có sự xung đột hay phản kháng mới bắt đầu thay đổi. Việc đồng hành, bảo vệ quyền lợi cho người LGBTQ+ từ phía cộng đồng dị tính không chỉ là sự hỗ trợ, mà là trách nhiệm đạo đức để xây dựng một xã hội thượng tôn pháp luật và giàu tính nhân văn.

Hãy để những người thuộc cộng đồng LGBTQ+ được sống hồn nhiên và bình thường đúng như những gì họ xứng đáng được nhận. Để trả lại sự hồn nhiên và quyền được sống bình thường cho họ, xã hội cần những hành động mạnh mẽ và nhân văn. Về mặt luật pháp, việc hoàn thiện và ban hành luật bình đẳng cho người LGBTQ+ cũng như công nhận hôn nhân đồng giới nên là điều luật bắt buộc, tạo cơ sở pháp lý vững chắc bảo vệ quyền lợi cho họ. Về mặt giáo dục, trường học cần đưa các nội dung về đa dạng giới vào chương trình giảng dạy một cách khoa học để ngăn chặn vấn nạn bạo lực học đường nhắm vào học sinh LGBTQ+. Và quan trọng nhất, về mặt gia đình, các bậc cha mẹ hãy học cách lắng nghe con mình, bảo vệ con và giáo dục giới tính cho con. ã hội chúng ta mới thực sự chạm đến giá trị của sự bình đẳng và phát triển bền vững. Hãy để xã hội chúng ta thực sự chạm sự bình đẳng và phát triển bền vững, và hãy để mỗi con người được tỏa sáng theo đúng sắc màu tự nhiên của họ.
 
7
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.