Những câu chuyện đau lòng ở lại sau mỗi thảm họa

Những câu chuyện đau lòng ở lại sau mỗi thảm họa

D
Dieu Hoee
Trong cơn lũ quét lịch sử tại biên giới Nepal và Tây Tạng Trung Quốc, những nhân chứng đã kể lại những câu chuyện vô cùng xót lòng về một dòng lũ như nước trầm cả thế giới ở Nepal. Đó là lúc mà họ phải đối diện với nguy cơ về cái chết. Họ đã thấy rất nhiều hàng xóm thiệt mạng bị cuốn trôi theo những lớp xong lúc liên tiếp đổ về. Các bác sĩ đã kể lại rằng những người sống sót được chuyển đến bệnh viện dã chiến với những loại chấn thương khác nhau, từ chấn thương đầu, gãy xương cho đến những vết thương rách da. Dù trong tầng mức vết thương ra sao, con người ở vùng lũ lịch sử ấy đã phải trải qua những tổn thương không hề nhỏ. Nó không chỉ cuốn đi nhà cửa của họ, làm trôi đi cơ nghiệp họ dựng xây một đời, mà còn để lại trong họ những di chứng chấn thương khó có thể xóa mờ được. Nhiều người cũng cần tư vấn tâm lý do những chấn thương tinh thần nghiêm trọng sau khi trải qua thảm họa.

“Cũng may mắn thoát chết, cô Tesering Lama (40 tuổi) kể lại, khi xảy ra lũ quét cô đã dốc sức chạy ra khỏi nhà, không kịp mang theo bất cứ thứ gì ngoài bộ quần áo đang mặc trên người. Cô vẫn nhớ như in cảnh dòng nước cuồn cuộn như giữ chặt lấy chân mình, nhưng cô đã cố chạy nhanh hơn.

Mất nhà cửa, mất nhiều người thân, cô cảm thấy như đang trong một “cơn ác mộng”. Cô cũng giống như nhiều người khác ở vùng thảm họa giờ đây phải đối mặt với hành trình dài và gian khổ để làm lại cuộc đời. Khả năng quay trở về làng ngay lúc này dường như là không thể đối với họ” (Báo Dân trí).

Đối với người dân Nepal và Trung Quốc, đây là sự mất mát vô cùng lớn lao đối với họ mà tất cả chúng ta đều nên nói lời chia buồn. Đây có thể nói là một trong những trận lũ kinh hoàng nhất từng xảy ra trong lịch sử. Nó cũng đồng thời là cơn thịnh nộ, là tín hiệu từ thiên nhiên cho sự biến đổi khí hậu toàn cầu, là lời nhắc nhở về những khủng hoảng thiên tai, lũ lụt, bão tố sẽ xảy ra ở khắp nơi trong tương lai. Những cơn lũ tử thần như vậy sẽ không bao giờ dừng lại nếu như con người không thể bảo vệ thiên nhiên và tự bảo vệ mình trước những khủng hoảng.

Có thể nói những trận lũ lụt tử thần như vậy khiến cho những vấn đề nguy cấp của thế giới ngày càng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Chúng ta không chỉ lo lắng về những vấn đề của sự phát triển công nghệ điện tử, những nỗi lo về sự tha hóa, biến dạng nhân cách của con người mà chúng ta còn lo lắng hơn trước những vấn đề của khí hậu khi nó đang bức tử chúng ta, đang đe dọa chúng ta. Hàng nghìn mạng người thiệt mạng và mất tích được số liệu mỗi ngày đã khiến tôi khó có thể không trăn trở. Con người quá nhỏ bé! Con người quá dễ thương tổn! Đôi lúc, chúng ta phải chấp nhận rằng chúng ta luôn phải nói thua trước thế giới. Chúng ta có thể từng là chủ nhân, nhưng giờ đây chúng ta là nạn nhân.

Liệu sẽ còn biết bao cơn lũ quét, bão tố tử thần như vậy xảy ra? Và sẽ có bao nhiêu người phải chết trước những thảm họa đó? Đã đến lúc chúng ta buộc phải nâng cao cảnh giác trước những thông điệp từ tự nhiên. Những biện pháp tái thiết sau lũ là điều cần thiết để đưa người dân trở về cuộc sống bình ổn. Nhưng để đề phòng, bảo vệ họ trước lũ lụt còn quan trọng hơn gấp nhiều lần. Đây không chỉ là câu chuyện riêng của một hay một số quốc gia nào, chúng ta luôn nhận thức nó như là vấn đề của toàn thế giới - toàn bộ loài người.
 
18
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.