Truyền thông hóa những khiếm khuyết

Truyền thông hóa những khiếm khuyết

D
Dieu Hoee
Trong dòng chảy của truyền thông và giáo dục hiện đại, chúng ta đã quá quen thuộc với những biểu tượng về ý chí sắt đá như nhà giáo Nguyễn Ngọc Ký, thiên tài vật lý Stephen Hawking hay diễn giả Nick Vujicic. Những câu chuyện về sự vượt lên nghịch cảnh của họ luôn được đặt ở vị trí trang trọng nhất trong các bài giảng đạo đức và những trang văn nghị luận như một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh vô hạn của con người, bất chấp sự khiếm khuyết về vật chất. Tuy nhiên, đằng sau lớp vỏ bọc lấp lánh của sự ngưỡng mộ và những lời tán dương nồng nhiệt đó lại ẩn chứa một thực tại đáng trăn trở hơn nhiều. Đó là sự ra đời của khái niệm “supercrip”, một hình thái bạo lực biểu tượng nơi những người khuyết tật bị biến thành hàng hóa cảm xúc để phục vụ cho nhu cầu tinh thần của cộng đồng người bình thường.

Thuật ngữ “supercrip” không đơn thuần là một cách gọi mà là sự phản ánh một hệ tư tưởng lệch lạc về người khuyết tật. Khi chúng ta tôn sùng một cá nhân khuyết tật vì những thành tựu siêu phàm của họ, chúng ta vô tình tạo ra một dạng nội dung mà nhà hoạt động Stella Young gọi là inspiration porn. Đây là một sự ví von đầy đau đớn nhưng chính xác bởi lẽ cũng giống như các sản phẩm khiêu dâm sử dụng thân thể để thỏa mãn nhu cầu sinh lý, văn hóa phẩm truyền cảm hứng sử dụng khiếm khuyết của con người như một đạo cụ để kích thích cảm xúc và tạo ra sự thỏa mãn tự thân cho người xem. Người khuyết tật lúc này bị tước đoạt toàn bộ chiều sâu cá nhân để chỉ còn là những tấm gương sống, những công cụ giúp người không khuyết tật cảm thấy may mắn hơn với cuộc đời mình.

Hệ lụy của diễn ngôn này là vô cùng to lớn khi nó gieo rắc một thông điệp độc hại rằng nếu người khuyết tật có thể làm được thì người khỏe mạnh không có lý do gì để thất bại. Cách tư duy này đã giản tiện hóa mọi rào cản vật lý và tinh thần mà người khuyết tật phải đối mặt hàng ngày. Nó biến câu chuyện hòa nhập thành một vấn đề cá nhân thuần túy, nơi sự thành bại hoàn toàn phụ thuộc vào ý chí. Điều này dẫn đến một nghịch lý cay đắng là nếu một người khuyết tật không thể đạt được những thành tựu rực rỡ, họ sẽ bị coi là thiếu nỗ lực hoặc lười biếng. Vô hình trung, chính cộng đồng khuyết tật lại cảm thấy tồi tệ và thấp kém hơn khi không thể soi mình vào cái khuôn mẫu siêu việt mà xã hội đã đúc sẵn.

Hình tượng supercrip thực chất là một sản phẩm của tư duy ableism, tức là niềm tin ngầm định rằng cơ thể khỏe mạnh mới là chuẩn mực lý tưởng duy nhất. Khi chúng ta ca ngợi một người khuyết tật vì họ có thể chạy bộ, viết lách hay làm việc như một người bình thường, chúng ta thực tế đang khẳng định rằng giá trị của họ chỉ tồn tại khi họ tiệm cận hoặc vượt qua các tiêu chuẩn của người khỏe mạnh. Điều này vô tình xóa bỏ quyền được khác biệt và buộc người khuyết tật phải tham gia vào một cuộc đua không cân sức để giành lấy sự công nhận.

Nguy hiểm hơn, việc tập trung quá mức vào những cá nhân kiệt xuất đã giúp xã hội và các thiết chế quyền lực rũ bỏ trách nhiệm đối với những thiếu hụt mang tính hệ thống. Khi một người ngồi xe lăn có thể vượt qua những bậc thang cao vút để vào giảng đường và được tung hô như một anh hùng, xã hội sẽ quên đi việc đặt câu hỏi tại sao tòa nhà đó lại không có đường dốc cho người khuyết tật. Những hình ảnh vượt khó ấy đã vô tình hợp thức hóa hạ tầng xã hội chỉ phục vụ cho nhóm ưu thế và biến việc thích nghi trở thành nghĩa vụ của riêng người khuyết tật thay vì là trách nhiệm của nhà nước trong việc cải thiện an sinh và giao thông công cộng.

Sự phản kháng của những người như Tiến sĩ Kevin Mintz chính là một dấu mốc quan trọng trong việc phá vỡ xiềng xích của hình tượng supercrip. Lời khẳng định rằng ông không muốn phải là một người khuyết tật phi thường mới có được sự tôn trọng đã chạm đến cốt lõi của vấn đề nhân quyền. Người khuyết tật không có nghĩa vụ phải truyền cảm hứng cho bất kỳ ai. Họ có quyền được mệt mỏi, quyền được thất bại và quyền được sống một cuộc đời bình lặng mà không cần phải mang trên mình chiếc mặt nạ anh hùng giả tạo.

Giải phóng cộng đồng khỏi nhãn dán supercrip không có nghĩa là phủ nhận những nỗ lực phi thường của các cá nhân tiêu biểu mà là trả lại cho họ quyền được tồn tại như một chủ thể độc lập. Chúng ta cần thay đổi cái nhìn từ việc tiêu thụ cảm xúc sang việc thấu hiểu thực chất những rào cản xã hội. Đã đến lúc chúng ta ngừng biến người khuyết tật thành những vật thể để ngắm nhìn và thay vào đó hãy kiến tạo một thế giới nơi những câu chuyện thành công của họ là chuyện bình thường chứ không phải là những ngoại lệ kỳ tích. Chỉ khi đó, sự công bằng và phẩm giá con người mới thực sự được hiện diện mà không cần thông qua bất kỳ sự lý tưởng hóa độc hại nào.
 
8
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.