Thấu hiểu để bước đi trong giông bão

Thấu hiểu để bước đi trong giông bão

D
Dieu Hoee
Tuổi thơ là khi ta bước đi trong đời với niềm tin rằng phía trước chỉ có những ngày nắng đẹp. Khi còn bé, thế giới thu nhỏ trong vòng tay mẹ, trong tiếng gọi của cha, trong căn nhà có ngọn đèn chờ ta mỗi tối. Ở đó, nỗi buồn thường chỉ là một lần bị điểm kém, một món đồ chơi bị vỡ, một buổi chiều giận dỗi rồi lại làm hòa. Ta từng nghĩ cuộc đời vốn hiền lành như thế. Cho đến một ngày, ta lớn lên, bước qua cánh cửa gia đình và chạm vào thế giới rộng lớn hơn. Ta bắt gặp những mất mát không thể gọi tên, những cuộc chia ly không có ngày trở lại, những con người mang trong mình những vết thương chẳng ai nhìn thấy. Ta hiểu rằng, bên cạnh những niềm vui, cuộc đời còn có biết bao buồn đau, bất hạnh, bên cạnh những điều dịu dàng vẫn tồn tại những khắc nghiệt đủ sức làm một trái tim non trẻ trở nên hoài nghi, gục ngã.

Nhưng có lẽ, trưởng thành không phải là học cách trở nên chai sạn trước những vui buồn của cuộc đời. Trưởng thành là khi ta đi qua những ngày giông gió mà vẫn giữ được khả năng rung động, nhìn thấy bất hạnh mà không quay mặt, chịu đựng tổn thương mà không biến mình thành một người chỉ biết gây tổn thương cho người khác. Và trong hành trình ấy, thật kỳ lạ, ta vừa phải hướng về phía trước để bước đi, vừa cần biết quay về phía sau để tìm thấy một nơi mình được yêu thương vô điều kiện. Bởi giữa một thế giới rộng lớn, gia đình có thể là nơi nhắc ta nhớ rằng dù cuộc đời ngoài kia có khiến ta mỏi mệt đến đâu, trái tim này vẫn còn một chốn để trở về.

Khi còn nhỏ, ta mong lớn thật nhanh để bước ra khỏi mái nhà thân thuộc, để tự mình khám phá thế giới. Ta háo hức với những chân trời chưa từng đặt chân tới, với những con đường không có dấu chân của cha mẹ. Ta muốn trở thành một người lớn độc lập, muốn tự quyết định cuộc đời mình. Nhưng rồi thế giới rộng lớn ấy dạy cho ta những bài học mà không một trang sách nào có thể thay thế.

Ta biết thế nào là một lần thất bại sau rất nhiều cố gắng. Biết cảm giác trao đi chân thành nhưng nhận lại thương tổn. Biết có những người từng rất thân rồi cũng trở thành người xa lạ. Biết một lời nói vô tình có thể làm người khác đau đớn, và một sự im lặng đôi khi cũng đủ để tạo nên khoảng cách. Ta nhìn thấy những phận người chật vật giữa cơm áo, những đứa trẻ lớn lên thiếu một vòng tay, những người già ngồi đợi một cuộc trở về đã quá lâu, những con người ngoài kia vẫn mỉm cười dù bên trong có thể đang mang một mùa đông rất dài.

Thế nhưng, điều đáng sợ nhất của bất hạnh có lẽ không phải là nó làm ta đau. Điều đáng sợ hơn là sau những tổn thương, ta đánh mất khả năng yêu thương. Một người từng bị phản bội có thể bắt đầu nghi ngờ tất cả những chân thành được trao. Một người từng thất bại có thể sợ hãi mọi cơ hội mới. Khi ấy, con người tưởng rằng mình đang tự bảo vệ mình, nhưng đôi khi lại vô tình khóa kín trái tim mình, không cho ai bước vào dù họ có dịu dàng đến đâu. Có lẽ vì thế mà điều quý giá nhất trong hành trình trưởng thành không phải là học được cách không đau, mà là học cách đau mà không hóa thành vô cảm.

Ta không thể lựa chọn tất cả những gì xảy đến với mình, nhưng có thể lựa chọn cách mình đối diện với chúng. Giữa những biến động của cuộc đời, điều con người cần giữ lại có lẽ chính là khả năng nhìn thấy người khác. Bởi khi trái tim còn biết rung động trước nỗi đau của một người xa lạ, ta vẫn chưa bị cuộc đời làm cho chai sạn. Khi nhìn thấy một người nhặt ve chai trên phố, ta biết dừng lại một chút để nghĩ về những nhọc nhằn mà mình chưa từng trải qua. Khi bắt gặp một người lao động ngủ vội bên lề đường, ta hiểu rằng phía sau một thân phận bình thường có thể là cả một câu chuyện dài về đời người. Khi nghe tin một vùng đất quê hương mình gắng gồng chịu đựng thiên tai, ta biết đau cùng nỗi đau của những con người mình chưa từng gặp.

Thấu hiểu không làm bất hạnh biến mất. Nhưng thấu hiểu khiến con người không còn cô độc trong bất hạnh.
 
4
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.