Khi gặp một người ăn xin trên phố, liệu bạn có cho họ tiền không?

Khi gặp một người ăn xin trên phố, liệu bạn có cho họ tiền không?

D
Dieu Hoee
Khi gặp một người ăn xin trên phố, liệu bạn có cho họ tiền không?

Tình trạng những người ăn xin tìm những nơi đông người, trên những con phố, vỉa hè để xin tiền đã đã trở thành một hình ảnh quá quen thuộc trong văn hóa đường phố của người Việt, thậm chí nó gắn liền với đời sống và thế giới sống của chúng ta. Đứng trước hình ảnh những người ăn xin đi cầu thực trên đường phố, rất nhiều người đưa ra quan điểm rằng họ là những người đáng thương cần được xã hội hỗ trợ và giúp đỡ. Tuy nhiên một số người khác lại cho rằng, việc giúp đỡ những người ăn xin trên đường phố là một hành động thúc đẩy việc ăn bám và tư duy ỷ lại của những người ăn xin. Vậy nếu là bạn, bạn có cho những người ăn xin tiền không?

Nếu là tôi, tôi cho rằng chúng ta nên hỗ trợ những người ăn xin trên đường phố. Quan điểm này hoàn toàn không xuất phát từ việc cổ súy cho tư duy ăn bám của bất kỳ cá nhân và đối tượng nào. Chúng ta đang nhìn thế giới trên góc độ nhân bản với mục đích giải quyết những tình trạng tương tự trong việc xóa bỏ hoàn toàn hình ảnh những người ăn xin đi cầu thực trên phố.

Lý do thứ nhất khiến tôi đồng ý việc cho những người ăn xin tiền đó chính là hoàn cảnh của họ thường là những người không may mắn về thể chất hoặc đời sống, bị thiếu hụt trong hoàn cảnh gia đình hoặc sức khỏe. Họ là đại diện và là hình ảnh của những người bất hạnh trong cuộc sống của chúng ta. Sự bất hạnh của họ là sự bất hạnh vật chất, sự bất hạnh có thể nhìn thấy bằng mắt thường và có thể đong đếm được mức độ tổn thương. Chính vì những tổn thương về mặt sức khỏe thể chất, họ không có khả năng lao động để tự kiếm tiền và nuôi sống bản thân. Bởi vậy họ chỉ còn một cách cuối cùng dịch là đi ăn xin để duy trì cuộc sống. Đi ăn xin là một việc hoàn toàn loại bỏ danh từ “cái tôi" ra bên ngoài, nghĩa là những người ăn xin phải từ bỏ lòng tự trọng của mình để cúi đầu xin tiền từ những người may mắn hơn. Điều này ảnh hưởng rất nhiều đến lòng tự trọng và nhân phẩm của họ. Không phải ai cũng dễ dàng đánh đổi lòng tự trọng của mình để đổi lấy những đồng tiền mà có lẽ là chẳng đáng giá bao nhiêu so với những tổn thương của họ.

Lý do thứ hai khiến tôi đồng ý cho những người ăn xin tiền chính là chúng ta là những người may mắn hơn họ. Tiệc phải giúp đỡ những con người như vậy không phải là trách nhiệm của ai, nhưng đó là nhân phẩm và tinh thần của chúng ta trong việc tương trợ những người kém may mắn hơn mình. Sự hỗ trợ của chúng ta chẳng là bao nhiêu so với những đớn đau mà họ phải chịu đựng. Chúng ta không thể hỗ trợ quá nhiều về mặt tinh thần cho họ thông qua chỉ vài phút gặp gỡ ở trên đường phố. Bởi vậy, khi giúp đỡ bằng vật chất nghĩa là chúng ta đã giúp cho họ có được một bữa ăn no đủ, có thêm một chút niềm tin để tin vào ngày mai.

Rất nhiều người cho rằng việc chúng ta giúp đỡ người ăn xin là hoàn toàn không cần thiết, vấn đề quan trọng đó là phải cải tạo cơ sở hạ tầng để tất cả người dân đều có một cuộc sống no đủ chứ không phải là hỗ trợ những người ăn xin về mặt tạm thời. Tuy nhiên tôi cho rằng, việc cải tạo cơ sở hạ tầng là vấn đề đã được nói tới suốt nhiều năm nay, lăng chủ đề nóng được rất nhiều người quan tâm và bàn luận. Tuy thế, chúng ta vẫn chưa giải quyết được vấn đề cơ sở hạ tầng để cải thiện cuộc sống của người dân. Trong lúc đó, hàng ngàn người đang phải chịu cảnh vô gia cư và đói khổ, nếu như chúng ta chờ đến khi cơ sở hạ tầng được cải tạo tốt hơn thì những người ăn xin đó sẽ sống như thế nào. Họ không có đủ sự kiên nhẫn và cũng không có đủ sức khỏe để có thể chờ đợi một tương lai tươi sáng về một cơ sở hạ tầng được cải tạo tốt hơn như vậy. Sự hỗ trợ của chúng ta là sự hỗ trợ tạm thời, nhưng không có nghĩa là không có ích.

Một số ý kiến cho rằng việc cho những người ăn xin tiền là nguyên nhân khiến cho những người ăn xin ngày càng xuất hiện nhiều hơn. Tuy nhiên tôi đã suy nghĩ khác. Đâu phải vì chúng ta cho họ tiền mà người ăn xin xuất hiện đâu? Họ chọn nghề ăn xin sau khi đã từ bỏ lòng tự trọng của mình, và quan trọng hơn hết là vì hoàn cảnh của họ không thể tự mình kiếm sống trên đôi tay của mình nên phải cần đến đôi tay của người khác. Hơn nữa, cơ sở hạ tầng chưa được cải thiện, cuộc sống của người dân Việt Nam vẫn chưa thực sự phát triển, Vậy chúng ta sẽ bắt những người ăn xin sống bằng gì trong khi chờ đợi một nền cơ sở mới được cải tạo đây? Chính việc giúp đỡ những người ăn xin là cơ sở khiến cho chúng ta khao khát tìm đến một cách thức mới hơn để giúp cho những người ăn xin có một cuộc sống ổn định, và hình ảnh của Việt Nam cũng sẽ không còn gắn liền với những con phố đầy những người ăn xin đi cầu thực nữa.

Từ góc nhìn nhân bản, Tôi thực sự hi vọng rằng tất cả những con người trong cuộc đời này đều có một cuộc sống thật đủ đầy, no ấm, có thể tự chủ trong cuộc sống của mình mà không cần phải dựa dẫm vào ai khác. Và tôi thật sự tin vào sự lãnh đạo của đất nước có thể đưa cuộc sống của người dân trở nên ổn định
toàn diện hơn.
 
8
0
0
Trả lời

Đang có mặt

Không có thành viên trực tuyến.