Thế giới hiện đại là nơi cơ hội rất rộng mở và bao dung cho những người mới. Tuy nhiên nó không được phân phát một cách miễn phí và không phải ai cũng dễ dàng để nhận được đặc quyền của nó. Bởi vậy trong cuộc sinh tồn này, chúng ta liên tục phải đấu tranh và chiến đấu không ngừng để biến giấc mơ thành sự thật. Hành trình đó đòi hỏi phải đổ mồ hôi, công sức và rất nhiều hy sinh. Sau rất nhiều đấu tranh và sự trưởng thành, chúng ta sẽ dần nhận ra rằng những ước mơ của mình là một hành trình cần phải liên tục đấu tranh để chạm vào được nó. Giấc mơ nơi phố thị rất bao dung và rộng lớn, nhưng nó cũng đồng nghĩa với việc chúng ta có thể sẽ thất bại trong sự rộng lớn của nó. Không phải ai cũng đủ khả năng để có thể mạnh mẽ vượt qua được cảm giác này, nhưng nếu như chúng ta vượt qua được cảm giác đó thì hành trình chạm tới giấc mơ lại thực sự là một hành trình vô cùng đáng nhớ trong tuổi trẻ của mỗi người.
Và liệu có phải chính vì quá rộng lớn nên con người dễ cảm thấy cô đơn? Tôi từng đọc những câu chuyện về giấc mơ của những người trẻ ở những thành phố lớn. Họ cũng là những người như chúng ta, cũng từng mơ về những giấc mơ xa và hy vọng về một kết quả nơi mình gieo mầm. Tuy nhiên, sau những hành trình vươn xa, họ dần nhận ra rằng giấc mơ rất khó để chạm đến giữa phố thị phồn hoa dường như chúng ta khó để chạm đến những người xung quanh mình, và đó là lý do chúng ta cô đơn.
Nhiều bạn trẻ gieo giấc mơ của mình ở một thành phố lớn, rộng đến mức tưởng như cả thế giới thu nhỏ lại trong đất nước ấy. Trong đất nước đó, họ gặp rất nhiều những người khác nhau, những cộng đồng khác nhau, được tiếp xúc với những nền văn hóa ở bên ngoài mình. Song song với việc đó, họ được tiếp xúc với những thứ rất mới lạ mà họ có thể chưa từng gặp ở đất nước mình. Đây là một hành trình rất rộng lớn để khám phá một thế giới nằm ở phía khác mình.
Thế giới hiện đại giờ đây đặt ra rất nhiều thách thức cho người trẻ. Thế giới rộng lớn bao dung đủ để tạo nên một bệ phóng, nhưng nó cũng rất lạnh lùng và tàn nhẫn khi đào thải những người không có khả năng trong không gian của phố thị. Con người là những sinh vật liên tục ngụp lặn, trong đó người này ngoi lên thì người khác lại lặn xuống. Một hành trình có liên tục như vậy diễn ra tạo nên những sự bất bình đẳng. Người này giàu hơn và người kia lại có hoàn cảnh khó khăn hơn. Hai trạng thái này tồn tại song song với nhau, đôi lúc nó bổ trợ cho nhau hoặc nó cản trở nhau.
Tôi nhận ra rằng những hành trình đi xa đó cuối cùng lại là sự chờ đợi cho một cách để trở về sau những chuyến đi xa, tôi nhận ra mình không chỉ mong chờ những lần được ngồi lên máy bay đi xa mà còn là những lần được mong ngóng chuyến về nhà, mang theo những món quà ở nơi xa về cho bố mẹ. Với tôi, cảm giác đó cũng thiêng liêng vô cùng. Đó là cảm giác khi mình đã trưởng thành đủ để đến một nơi xa một mình mà không cần có bố mẹ, và đó là khi mà mình trở về được nhìn thấy bố mẹ vẫn luôn ở nơi đó chờ đợi mình. Tôi nghĩ có lẽ bất cứ đứa trẻ đi xa nào cũng đã từng được trải nghiệm cảm giác đó.
Tôi nghĩ rằng, sự khắc nghiệt của phố thị bất cứ người trưởng thành nào cũng đã từng phải trải qua. Chúng ta không thể chối bỏ cảm giác đó ở bên trong mình và chối bỏ cái sự ồn ào của phố thị này đôi lúc chính tôi cũng cảm thấy ghét bỏ sự ồn ào của nơi đô thành, nơi mà rất nhiều những tình cảm nhỏ bé bị tước bỏ đi, chỉ còn lại đó cái khao khát kiếm tiền kiếm thật nhiều tiền và xung quanh cuộc sống của mình lúc nào cũng cần đến tiền. Tuy nhiên, đôi lúc tôi lại cảm thấy yêu chính cái không gian phố thị nơi mà rất khắc nghiệt và xô bồ này, bởi lẽ đó là nơi mà tôi lớn lên, đó là nơi mà tôi tiếp xúc với những con người khác lạ xung quanh mình được nghe tiếng còi say mỗi ngày, được thấy thành phố của tôi chuyển động, từng bước mạnh mẽ vươn lên trong nhịp sống mưu sinh vừa ngột ngạt, bức bối vừa tự do, phóng khoáng.
Và liệu có phải chính vì quá rộng lớn nên con người dễ cảm thấy cô đơn? Tôi từng đọc những câu chuyện về giấc mơ của những người trẻ ở những thành phố lớn. Họ cũng là những người như chúng ta, cũng từng mơ về những giấc mơ xa và hy vọng về một kết quả nơi mình gieo mầm. Tuy nhiên, sau những hành trình vươn xa, họ dần nhận ra rằng giấc mơ rất khó để chạm đến giữa phố thị phồn hoa dường như chúng ta khó để chạm đến những người xung quanh mình, và đó là lý do chúng ta cô đơn.
Nhiều bạn trẻ gieo giấc mơ của mình ở một thành phố lớn, rộng đến mức tưởng như cả thế giới thu nhỏ lại trong đất nước ấy. Trong đất nước đó, họ gặp rất nhiều những người khác nhau, những cộng đồng khác nhau, được tiếp xúc với những nền văn hóa ở bên ngoài mình. Song song với việc đó, họ được tiếp xúc với những thứ rất mới lạ mà họ có thể chưa từng gặp ở đất nước mình. Đây là một hành trình rất rộng lớn để khám phá một thế giới nằm ở phía khác mình.
Thế giới hiện đại giờ đây đặt ra rất nhiều thách thức cho người trẻ. Thế giới rộng lớn bao dung đủ để tạo nên một bệ phóng, nhưng nó cũng rất lạnh lùng và tàn nhẫn khi đào thải những người không có khả năng trong không gian của phố thị. Con người là những sinh vật liên tục ngụp lặn, trong đó người này ngoi lên thì người khác lại lặn xuống. Một hành trình có liên tục như vậy diễn ra tạo nên những sự bất bình đẳng. Người này giàu hơn và người kia lại có hoàn cảnh khó khăn hơn. Hai trạng thái này tồn tại song song với nhau, đôi lúc nó bổ trợ cho nhau hoặc nó cản trở nhau.
Tôi nhận ra rằng những hành trình đi xa đó cuối cùng lại là sự chờ đợi cho một cách để trở về sau những chuyến đi xa, tôi nhận ra mình không chỉ mong chờ những lần được ngồi lên máy bay đi xa mà còn là những lần được mong ngóng chuyến về nhà, mang theo những món quà ở nơi xa về cho bố mẹ. Với tôi, cảm giác đó cũng thiêng liêng vô cùng. Đó là cảm giác khi mình đã trưởng thành đủ để đến một nơi xa một mình mà không cần có bố mẹ, và đó là khi mà mình trở về được nhìn thấy bố mẹ vẫn luôn ở nơi đó chờ đợi mình. Tôi nghĩ có lẽ bất cứ đứa trẻ đi xa nào cũng đã từng được trải nghiệm cảm giác đó.
Tôi nghĩ rằng, sự khắc nghiệt của phố thị bất cứ người trưởng thành nào cũng đã từng phải trải qua. Chúng ta không thể chối bỏ cảm giác đó ở bên trong mình và chối bỏ cái sự ồn ào của phố thị này đôi lúc chính tôi cũng cảm thấy ghét bỏ sự ồn ào của nơi đô thành, nơi mà rất nhiều những tình cảm nhỏ bé bị tước bỏ đi, chỉ còn lại đó cái khao khát kiếm tiền kiếm thật nhiều tiền và xung quanh cuộc sống của mình lúc nào cũng cần đến tiền. Tuy nhiên, đôi lúc tôi lại cảm thấy yêu chính cái không gian phố thị nơi mà rất khắc nghiệt và xô bồ này, bởi lẽ đó là nơi mà tôi lớn lên, đó là nơi mà tôi tiếp xúc với những con người khác lạ xung quanh mình được nghe tiếng còi say mỗi ngày, được thấy thành phố của tôi chuyển động, từng bước mạnh mẽ vươn lên trong nhịp sống mưu sinh vừa ngột ngạt, bức bối vừa tự do, phóng khoáng.